
You are not logged in.
Viết Cho Người Nằm Xuống!!
Ta nhớ Ai, một chiều buồn lộng gió!
Cánh phượng hồng, rơi lả tả bên hiên
Thấm thoát trôi qua, phượng đã hai mùa
Trong thương nhớ, lòng Ta buồn ngao ngán
Nuốt lệ sầu, trong cảnh vắng đơn côi
Nghĩa trang buồn, một mình Ta lê bước
Tiếng côn trùng, rĩ rích mãi quanh đây
Âm vang ấy, nghe thấy buốt cả người
Lòng thầm trách, sao Người vội bỏ Ta
Đốt nén nhang, để lòng Ta ấm lại
Và thầm mong, Ta sớm về bên kia
Ở nơi đó. không có Ai lụy phiền
Và nơi đó..không có gi sầu muộn
Không bon chen, tranh dành hay ghen ghét
Không hận thù, không hiềm khích lẫn nhau
Một thế giới mà không Ai thích đến
Chỉ có Ta... muốn đến cùng bên Anh
Trong hoang tàn.. giá lạnh của nghĩa trang
Màu Tím buồn....
Offline
Cho người nằm xuống!!!
Đến một ngày...không còn Ai nhớ Ta!
Gió cũng dừng, mây cũng chẳng buồn bay
Lá Thu rơi, cũng khóc ướt bên thềm
Cơn mưa phùn, bay ngang đường phố vắng
Đến một ngày... không còn Ai nhớ Ta!
Từng giọt sầu, vương mắc bước chân khuya
Giọt thương nhớ, Ai nhớ mãi người đi
Giọt đắng cay, Tôi đi vào hoang lạnh
Đến một ngày... không còn Ai nhớ Ta!
Giọt Ân tình, đã mất hết còn đâu
Giọt cô đơn, nhè nhẹ thắm vai gầy
Giọt tha thiết, một mình ôm gối chiếc
Đến một ngày... không còn Ai nhớ Ta!
Giọt đớn đau, người đã bỏ Ta đi
Giọt yêu thương, về nơi nghĩa trang buồn
Giọt nước mắt, khóc sầu thương cố nhân
Đến một ngày... không còn Ai nhớ Ta!
Ta đi về nơi cổ mộ hoang sơ
Ở nơi ấy, bình yên không oán hận
Để không còn nước mắt mãi tuôn rơi
Màu Tím buồn..
Offline
Cho người nằm xuống!!
Đến một ngày Ta không phải la Ta,
Bỏ lại sau lưng giấc mộng tương phùng
Xin ngã xuống để làm mây viển xứ
Cho lòng mình thanh thản mộng chiều Thu
Ai đã đến nghĩa trang buồn hoang lạnh
Nhỏ lệ sầu thương tiếc nghĩa ân xưa
Đừng đến nhé khi không còn Ta nữa
Dạ khúc buồn Ta tiếc nuối ngày...
Màu Tím buồn.....ST
Offline
Cho người nằm xuống.!!
Ta giờ đây nằm yên trong đáy mộ,
Trong hoang tàn....cái nghĩa địa hoang sơ
Thấy gì đâu... môt màu đen ãm đạm
Cãm gì đâu... một tình nghĩa nang lòng
Chung quanh Ta giờ đây toàn bóng tối
Toàn lời than..rỉ rích của côn trùng
Toàn âm vang lạnh lẽo của chân không
Toàn câm nín ,viển vong , và tuệt vọng
Màu Tím buôn..
Offline
Cho người nằm xuống!!!
Rồi một ngày tất cả đều quên Ta!
Nơi cải tang.. còn lại đống xương tàn
Hũ tro tàn...cất theo những di sản
Dù nghèo giàu..rồi cũng bị lãng quên
Mộ chưa xanh..người thân hết thăm viếng
Họ quên rồi... người quá cố xa xăm
Đời là thế, cứ xoay chuyển luân hồi
Sống bôn ba...tranh dành chức, lợi, quyền
Đã hết rồi, còn nấm mộ hoang sợ
Màu tím buồn.....
Offline
Viết Cho người nằm xuống....
Khi Ta mất..Ta không còn đau khổ!
Không nghĩ gì!..không suy tính âu lo
Không oán trach..không phiền muộn Ai cả
Không thương đau...không nuốt lệ u sầu
Khi Ta mất..Ta không còn đau khổ!
Không buồn phiên...không tư lự yêu Ai
Không thuơng đau... không lo nghĩ mai sau
Không sầu não..trong đêm trương hoang lạnh
Khi Ta mất..Ta không còn đau khổ!
Không nhỏ lê.....không ưu tư trải dài
Không trách Ngươi...cũng chẳng Ai trách Ta
Không giọt đắng, giọt cay, giọt ưu ái
Khi Ta mất..Ta không còn đau khổ!
Đắng cay nhiêu...sẽ trút hết từ đây
Ở nơi đó không còn sầu vương vấn
Khói chiều nay..vắng lặng bóng Ai về
Màu Tím buồn.....
Offline
Cuộc Đời có phải chăng là định mệnh,
Mỗi con người rồi sẽ bị lãng quên
Đang bùn cháy, bổng lụi tàn ngọn nến
Chỉ đôi lần , nhắc nhở một cái tên
Một chiếc lá rơi , khi mùa Thu dến
Mặt nước buồn lặng lẽ một giòng trôi
Chiếc lá xanh xao, rơi trong chiều vội
Thóang ngậm ngùi, vì một nổi chơ vơ
Đời là thế, chăng bao giờ phẳng lặng
Tiếng nhạc sầu, vài phút ngắn ngân lên
Trong khoảng không , sót giây cuối vang rền
Rồi xa khuất , bồng bềnh theo sợi khói
Thế rồi xa mùa Thu buồn rất vội
Như đời người chỉ khoảnh khắc mà thôi
Mới thấy đó , rồi chột đi vội vã
Để lại sau lưng , phiền não u sầu
Đến một ngày không còn Ai nhớ nửa
Nghĩa trang buồn , thiếu vắng bóng người thân
Mộ bia kia , sứt mẽ một đôi đường
Chẳng buồn chan..bóng Ai đến nơi đó
Màu Tím buồn..
Offline
Cho người nằm xuống!!!
Nếu lỡ mai nầy..Ta mất đi
Người thân không có Ai đưa tiển
Đơn côi hiu quạnh chỉ một mình
Ai nhỏ cho Ta..từng giọt lệ
Nếu lỡ mai nầy..Ta mất đi
Người yêu không co.. Ai thương tiếc
Ai thượng..Ai nhớ..đến một ngườii
Một người..nằm xuống trong hiu quạnh
Nếu lỡ mai nầy..Ta mất đi
Vầng khăn tang trắng..Không Ai có
Không Ai chia se...không Ai sầu
Không kèn...không trống....không nhang khói
Nếu lỡ mai nầy..Ta mất đi
Nghĩa trang vắng lặng , buồn ãm dạm
Một nấm mộ hoang , cãnh tương tàn
Khong Ai thắp nên....cho phần mộ
Màu Tím buồn....
Offline
Cho người nằm xuống!!!
Con vẫn nhớ thân Con là cát bụi
Ngày Chúa gọi hồn Con lìa khỏi xác
Thân xác nầy trở lại với bui tro
Còn gì đâu , ngoài dăm ba tất đất
Thì Con đây xin phụng sự lẽ thật
Mà tìm ra chân lý cũa kiếp người
Màu Tím buồn....
Offline
Cho người nằm xuống!!!
Ta đơn độc trên lộ trình hoang vắng
Thả hồn thơ , sầu lệ khóc cho Ai
Dù thời gian như lữ khách bước vội
Vẫn đợi chờ một hình bóng cua Ai
Offline
Cho người nằm xuống!!!
Nhớ thương Ta viết bài thơ cuối
Để nhớ về Ai ở cỏi tuyền
Không bạn , không bè, không tri kỷ
Vần thơ chia sẽ nổi buồn đau
Nghĩ đến lòng buồn , rồi bật khóc
Khóc thương số phận kiếp lưu đày
Màu Tím buồn....
Offline
Cho người nằm xuống!!!
Lá vàng rơi , Ta biết mùa Thu dến
Xa lìa cành , vương vấn thuở đầu Xuân
Thân cây khô, ưu tư sầu quyến luyến
Như suối vàng , mong mõi bóng hình Ai
Ta đợi Ai , trong đêm trường hoang vắng
Nghĩa trang buồn, Ta nhớ bóng người thương
Ta đợi Ai, trong lòng không chút nắng
Mùa Thu về, xơ xác cổ mộ xưa
Ta chờ Ai, trong nổi niềm thất vọng
Dang đôi tay nhỏ bé , chờ Ai về
Hoài bảo lớn , ấp ủ con tim nhỏ
Om vào lòng, nổi nhớ giửa hư vô
Ta đơi Ai , mong Ai giửa đêm trường
Giửa đêm trường , cây lá chốn rừng sâu
Nhìn sóng nước thấy hồn như chao đảo
Mắt nhắm nghiền, thả hồn khỏi hư vô
Ta đợi Ai, tim Ta mang thương vết
Xót xa lòng , đơn độc chốn trần Ai
Trong chân không , lạnh lẽo của đêm dài
Đã hết rôi..còn chờ đợi Ai đây
Ai nằm xuống ,trong cổ quan giá lanh
Mộ bia kia, ghi khắc một đời ngườii
Ta vẫn ươc..và vẫn mơ gặp lại
Chỉ là mơ..trong tiềm thức đợi chờ
Thu đã qua rồi, Đông về gia lạnh
Đông cô đơn , đông lạnh mắt Ta buồn
Tuyết có rơi..cũng đủ chút bâng khuâng
Sầu đáy mắt ,Ta mãnh hồn cô quạnh
Cổ mộ ấy, u buồn trong lặng lẽ
Chẳng thấy hương hoa, chẳng thấy bóng người
Nén nhang lạnh giá , hồn Ta giá lạnh
Ai đến ngày xưa , đã bỏ Ta đi
Màu Tím buồn....
Offline
Cho người nằm xuống!!!
Người đã đi rồi , đi thật xa
Xa lắm Thu oi! tuổi bạc đầu
Vĩnh biệt hay chăng, lòng nức nở
Hồn Thu u uất , hận ngàn sau
Tại mùa Thu, hay tại mùa Đông
Tại sang Đông không còn hoa sửa
Tại ngày xưa, tại vì không biết nửa
Tại con bướm vàng , có cánh nó bay
Tại cây khô ,lá vàng không rơi nửa
Tại hoàng hôn, chiều Tím rớt bên thềm
Tại mùa Thu, không trọn vẹn nhớ thương
Hương hoa sửa cứ trở về nơi đó
Hương của mối tình đầu nhắc nhở
Có hai người xua đã yêu nhau
Hoa sửa ngày ấy không còn nửa
Có còn chăng...hoa héo ngụy tàn
Đã mất rồi , đáy mắt ngây thơ
Lúc gió buồn thương hay ngơ ngẫn
Thả hồn bay khắp chốn vẫn vơ
Hãy rì rào,như hồn Ai nức nở
Mỗi khi buồn gió kể chuyện cùng hoa
Nghiêng nghiêng cánh hoa, vỗ về âu yếm
Gió u sầu , hoa chuyển thành màu Tím
Tím hoàng hôn Tím lim cả chiều Đông
Nếu gió buồn , trời sẽ nổi cơn giông
Bảo ngoài trời, bão trong lòng Ta dó
Ngắm chiều trôi. nơi khuất bóng chân đồi
Lòng lịm ngất. không u sầu nuối tiếc
Đã biết rồi , người ấy đã nằm yên
Không thương đau , không nhung nhớ chiều buồn
Chỉ còn Ta, trong mưa xa bảo táp
Ngày tháng buồn...Lá vàng thôi rơi rụng
Màu Tím buồn....
Offline
Cho người nằm xuống!!!
Em ở trần gian , Anh cỏi âm
Nhớ nhau nghìn ánh mắt âm thầm
Nét cười Em cửte6u trên Anh
Xót nghẹn lòng Em một góc mâm
------------
Màu tím Buồn!
Offline
Viết Cho Người Nằm Xuống....
Ta về phố vắng buồn tênh
Nghe mưa rơi xuống bên bờ ao xưa
Rong rêu ngày tháng đong đưa
Đường qua phố cũ, vắng Ai chiều buồn
Cuộc đời trôi dạt lenh đênh
Ngàn năm còn nhớ, một ngày chờ mong
Anh đi chốn ấy xa xăm
Nén nhang em đốt , Khói trầm bay cao
Bâng khuâng mưa ướt rèm mi
Sau lần xa cách , xa nhau nghìn trùng
Ta về nổi nhớ thương đau
Học đòi hai tiếng THỦY CHUNG não lòng
Nhiều đêm Ta lịi hỏi thầm
Xa xôi nơi ấy Ai còn nhớ Ta
Hỏi là để nhớ Ai oi!
Nhưng mà Ta biết, Ai sao trả lời?
Nợ nhau cả một khoảng Trời
Làm sao không nhớ , hỡi người Ta yêu!
Nơi nầy Ta vẫn đơn côi
Luôn luôn tưởng nhớ Ai nơi cỏi tuyền
Mưa rơi phố vắng buồn tênh
Tim chưa hóa đá , nên tình chưa phai
Màu Tím Buồn!
Offline
Viết Cho Người Nằm Xuống....
Ta góp mây gởi về Ai chút gió
Gió của CamLy , thác đổ sương mù
Đà Lạt buồn tênh đã hết mùa Thu
Ta lang thang trong rừng già thầm lăng
Ôi Hồ Xuân Hương vọng về tiếng hát
Tiếng hát liêu trai, Ta nhớ Trịnh vàng
Cứ tưởng xa nhau , để biết Thủy Chung
Nổi lòng cô quạnh , tương tư chiều tím
Cửa sổ xanh , bình hoa màu Tím nhạt
Ta bâng khuâng , lăng lẽ trông Ai về
Hồ than thở , với hàng thông lăng lẽ
Buổi tiển đưa , ngao ngán một tâm hồn
Ta chờ Ai trong ánh mắt thương đau
Ta đơi Ai , ngày tháng mõi đơi chờ
Dù có đợi , ngàn năm thương tiếc nhớ
Vẫn không vê.....nơi bến vắng đò xưa
Giòng sông nhỏ , cụm thông già răm rắp
Một buổi chiều , tiển biệt một người thương
Ai nằm xuống , thông buồn liểu ủ rũ
Khúc nhạc buồn....đưa tiển :Sự Đổi Thay"
Màu Tím Buồn!
Offline
Viết Cho Người Nằm Xuống....
Anh hỡi Anh ! Từ nay mình xa cách!
Lệ tình sầu rơi rụng mãi trong tim
Nửa hồn kia Ta chẳng phải kiếm tìm
Tan theo khói , như sương mù buổi sáng
Ta thương nhớ,trong tháng ngày đơn lẽ
Đến tận cùng của vực thẵm thương đau
Những lời thương , lời nhớ của hôm nào
Ta tìm lại bình minh trong giấc ngũ
Ta vẫn biết Ai đi không về nửa
Nhưng đời nầy Ta vẫn mãi Thủy Chung
Những mộng ước Ta và Anh xây đắp
Để giờ đây , Ta phải thắp nén nhang
Cho cuộc tình Ta mãi ngỡ dài lâu
Chiềc xe tang , mang tình ấy u sầu
Vào đất lạnh cho cuộc tình yên nghĩ
Kết thành thơ , một vòng hoa tưởng niệm
Vòng hoa trắng , kết bằng thơ tình ái
Vào tình nầy...để đượm sác ái ân
Tiếc rằng ,Ta trang trí, mỗi một mình
Vạn ngày xây ......một mình Ta bật khóc
Màu Tím Buồn!
Offline
Viết Cho Người Nằm Xuống....
Có những ngày, trong chuổi sầu cô quạnh
Nổi nhớ thương , lặng lẽ đến không ngờ
Nhu chim kia đã lìa xa tổ ấm
Kẻ si tình , buông nhớ một vần thơ
Mất ai rồi ! Trời không còn chút nắng
Ánh bình minh không rực sáng ban mai
Bằng lăng Tím , cũng ủ buồn lặng tiếng
Dù nhớ Ai ,đâu hẳn phải gọi tên
Bao thương nhớ , vui buồn và hạnh phúc
Ích kỷ chưa??? Ai cất giử riêng mình
Để Ta lại đoạn trường dài phía trước
Với ngút ngàn thương nhớ....ánh bình minh
Những con đường , ngày xưa Ai đưa đón
Những hàng ngô , bông giấy rũ lê thê
Tường ngói đõ, màu cũng thành nhợt nhạt
Vì mõi mòn trông nhớ bóng hình Ai
Có những lúc , đêm trường về cô quạnh
Có hỏi rằng Ta còn đợi Ai không?
Màu Tím ấy , vẫn còn trong Ta đó
Vẫn thế nầy ngày tẻ nhạt bên Ta
Bình Minh oi!!! không ở mãi nơi Ta
Không có nắng , như hào quang chiếu sáng
Chân trời Tím , một hoàng hôn tắt lịm
Nhớ ngút ngàn , mộtt phút đã tiển đưa
Màu Tím Buồn!
Offline
Viết Cho Người Nằm Xuống....
Ba mươi hai năm , đi giửa cuộc đời
Vẫn không quên được, mắt người đã khép
Tay xiét chặt ,ánh mắt thay lời nói
Phút vĩnh biệt , người đi về thiên thu
Đôi mắt đó , ngày xưa bao trìu mến
Đã vỗ về, đắm đuối một con tim
Đã giận rồi , vì đâu Ai lổi hẹn
Bắt đền đi, người viết vội bài thơ
Ta muốn khóc ,cạn khô giòng nước mắt
Đã mất thu , mà Ta vẫn không nguôi
Thương tiếc nhớ, một hình hài đã mất
Gói niềm thương , trong đáy mắt u sầu
Ta hận mình , không thể giử được Ai
Vòng tay Ta ôm chặt Ai suốt đời
Trút hơi thở Ta nhìn Ai rơi lệ
Ai đi rồi , lăng lẽ ánh sao rơi
Giửa giòng đời ,Ta một nổi chơi vơi
Tìm hơi ấm ngày xưa đâu còn nửa
Vết xe tang , đưa Ai về Thiên Quốc
Ta nơi nầy , khóc lệ ước rèm mi
Màu Tím Buồn!
Offline
Viết Cho Người Nằm Xuống....
Nhớ người Ta cũng lệ rơi!
Chiều ra đầu ngõ, đường làng ngóng trông
Tin Ai phủ kín bụi mờ
Đem về nơi ấy một vần thơ yêu
Trời xanh , mây trắng phẳng mờ
Tóc xanh , Ta cũng bạc đầu nhờ thương
Tìm người trong tiếng kinh cầu
Nghe hồi chuông đổ, lệ rưng đôi hàng
Xác thân nằm gọn đáy mồ
Đêm nghe tiếng rĩ , côn trùng bên tai
Ngỡ rằng Ai đã gọi về
Nào ngờ Ai hởi!! vẫn là riêng Ta
Màu Tím Buồn!
Offline
Viết Cho Người Nằm Xuống....
Đông qua rồi..... mà lòng còn lạnh lắm!
Thoáng nổi buồn Ai giăng kín hồn Ta
Lanh lẽo lắm...chăn nào làm cho ấm?
Ôm nổi buồn....Ta gặm giấm....mùa Đông
Mùa đông năm ấy cùng nhau cất bước
Ngôi Thánh Đường , máng cỏ Chúa Hài nhi
Giăng đôi tay trìu mến của yêu thương
Lòng se lại....bùi ngùi....trong nuối tiếc
Kỷ niệm nào....còn động lại....hương xưa
Nắng úa vàng...rơi trên cành hao dại
Gió thổi lùa...kẻ nhớ, kẻ sợi thương
Mây thôi bay...tím ngắt ca khung trời
Lòng se thắt....trong đêm dài cô quạnh
Nén lòng mình....để yên giấc mùa đống
Thôi nhé Ai.....Hãy nằm mà yên nghĩ
Tiếng kinh cầu... vang vọng ở bên Ta
Màu Tím Buồn!
Offline
Viết Cho Người Nằm Xuống....
Ngày tháng mõi mòn Ta nhớ Ai!
Rừng hoa thơm ngát không còn nừa
Hàng lá me bay , vắng bóng người
Sỏi đá u buồn thương nuối tiếc
Một mãnh trăng dầy Ai xẽ đôi
Một nửa theo Ai tận cuối trời
Một nửa nơi Ta còn nhớ mãi
Phố buồn hoang vắng , lanh lùng soi
Một nửa trăng đầy Ai xẽ đôi
Một nửa trăng đau sầu lịm tắt
Sương rơi buốt giá , cổ mộ buồn
Cơn gió vô tình ,Ta nhớ Ai
Một nửa trăng buồn lạc bước đi
Từng giòng lệ khóc ước đôi mi
Đường xưa còn đó Ai nào thấy
Cảnh đấy người thương đã mất rồi
Một mãnh trăng đầy Ai xẽ đôi
Những ngày tháng cũ còn đâu nửa
Ai đã cho Ta khóc cuộc tình
Trong nổi đau buồn của nhớ nhung
Nửa mãnh trăng soi, lặng lẽ buồn
Đường xưa lối cũ giờ im bóng
Người thương , người nhớ đã ra đi
Âm thầm lặng lẽ một mình bước
Nửa mãnh trăng thanh một gánh sầu
Một lần xa cách , một lần đau
Một lần tiển biẽt , trăm ngàn nhớ
Một khúc nhạc buồn , văng vẳng đây
Nửa mãnh trăng thề Ai lấy đi
Còn đây một nửa sầu tiển biệt
Một lời ước hẹn ...đã theo Ai
Một thương một nhớ, một đi tìm
Một nửa vầng trăng , một nổi buồn
Một ngày xa cách , vạn ngày thương
Một ngày vĩnh biệt , vạn ngày nhớ
Một mối tình sầu , vẫn trong Ta
Một nửa vầng tẳng , một nửa đời
Mộtt phần Ai giử...nửa theo Ta
Ai đem trăng ấy về cát bụi
Bỏ lại trăng nầy, ngậm nhớ thương
Một nửa vầng trăng , một tấm lòng
Tấm lòng Chung Thủy trong thương nhớ
Nủa vầng kia trót đã theo Ai
Lẽ loi chiếc bóng , khóc bên đường
Nửa vầng trăng khóc , nửa cô đơn
Đêm tàn gió lạnh , sầu thương nhớ
Cổ mộ hoang tàn trong bóng đêm
Ta đi khấp khểnh về nơi ấy
Thôi rồi một nửa trăng rơi!
Nửa thương , nửa nhớ, nửa chờ, nửa mong
Tìm về nửa lối xa xăm
Đâu còn một nửa mà chờ với mong
Còn đâu nửa mãnh trăng thề
Còn đâu đường củ lối về năm xưa
Còn đâu mây trắng có bay
Như mùa thu đén , vội vàng ra đi
Còn đâu khúc nhạc ân tình
Mây kia bay mãi thương tình cố nhân
Lá vàng theo gió thu rơi
Gót chân hoang lạnh đầy vơi giọt sầu
Còn đây một nửa vầng trăng
Nửa vầng kia đã theo chân Ai rồi
Bây giờ hai đứa hai nơi
Tình Ai giờ đã , dân sâu bựi mờ
Màu Tím Buồn!
Offline
Viết Cho Người Nằm Xuống....
Ta sợ hoàng hôn sợ buổi chiều!
Sợ tình hai đứa cách chia xa
Ngày hoa phượng nở về thôn xóm
Là lúc nghìn trùng Ta cách xa!
Bằng lăng Tím ngày xa xưa ấy
Đã nở màu thương nhớ Thủy Chung
Phương hồng héo úa thành nho nhạt
Điệp vàng cuốn lá , nắng heo mây
Cho Ta gợi nhớ chiều xưa củ
Lúc tiển đưa Ai khóc lệ sầu
Hình như có tiếng Ai trong gió
Văng vẳng nhạc buồn của Trịnh Sơn..
(Bao nhiêu nam rồi còn mãi nơi đây
Đi đâu loanh quanh cho đời mõi mệt
Trên hai vai Ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi xuống trăm năm" một cỏi đi về" )
Offline
Viết Cho Người Nằm Xuống....
Ai đã mất!! Trời như chuyển sang đông
Tháng năm mà sao, nghe lạnh tâm hồn
Ngồi nghe gió thổi, mà lòng tan nát
Ai đã đi rồi, còn đâu đưa đón
Khúc nhạc tình nầy , biết gởi cho Ai?
Ai đã đi rồi , không lời từ biệt
Lần đầu tiên , biết nhận rõ nổi buốn!
Ta chợt hiểu , tuổi thơ không còn nữa
Và cánh phượng tàn , nuối tiếc mùa Xuân
Khóc thật nhiều ,Tím biếc lục bình trôi
Đường phố vắng , như lòng Ta se thẳt
Hoa sầu Đông , cũng vội rớt bên thềm
Hôm Ai đi ,KHông nói một lời gi !
Tiếng chuông chiều đưa tiển một người đi
Lần sau cuối , không còn gặp nhau nửa
Để giờ Ta , ôm nôii hận thương đau
Ta không biết , những gì Ai đã cất !
Cố giử lấy , ôm vào cỏi thiên thu
Cây sầu đông , bắt đầu trong nổi nhớ
Hương bằng lăng, không tỏa khắp nơi đây
Trăng đêm nay không tròn mà lại khuyết
Như đời Ta không trọn ,chữ Chung Tình
Một người đi và một người ở lại
Làm người ở lại có bao giờ vui
Nụ quỳnh hương ,hẳng tỏa mát hương thơm
Sao Ai để cho sầu đông rụng hết
Sóng lặng buồn, Trời cũng chẳng cơn giông
Câm nín hoài đá núi cũng rêu phong
Ta buồn chán , khi không còn Ai nủa
Mắt nhắm giền , bỏ măc một giòng sông.....
Màu Tím Buồn!
Offline
Viết Cho Người Nằm Xuống....
Hoàng hôn xuống, chiều tím ngã non doài
Từng bước nhẹ, như mây mền dưới gót
Người đi rồi, sóng biển cũng buồn tênh
Màu áo đó , khóc đưa lần tiển biệt
Mắt quầng thâm , hàng lau dừa xơ xác
Khóc cuộc tinh..đã vội bõ Ta đi
Về chốn ấy , ở một nơi xa thẵm
Nơi không nắng và ánh sáng ban mai
Khúc tình buồn đã mấy mùa không nguôi
Cơn mưa lạ, đua Ta về kỉ niệm
Kỉ niệm buồn, nặng trỉu cã hồn Ta
Bài thơ cuối, Ta một lần viết vội
Ai đã mất Ta đây buồn tiếc nuối
Có một chiều Ta đã khóc tiển đưa
Đoàn tang lể, hạ huyệt va vĩnh viển
Chôn chặt thi hài , người Ta dấu yêu
Bản tình ca đành lổi nhịp không thành
Cung đàn ấy, phím đàn không nguyên vẹn
Cỏi hồng trần Ta vẫn sầu lẻ bóng
Lòng đất lạnh Ai có nhớ Ta chăng?
Ai đã đi một nơi rất xa xăm
Không có Ta và bình minh mỗi sáng
Không có bướm , không hoa thơm cỏ lạ
Có đêm đen , tiếng rĩ rích côn trùng
Khăn tang ấy Ta một lần quắn chặt
Xót xa chi , cũng chỉ bấy nhiêu thôi
Tim Ta đó , giờ đã thành hóa đá
Vãn một đời ôm trọn lấy Thủy Chung
Offline