
You are not logged in.
Sally đứng bật dậy khi vừa nh́n thấy bác sĩ phẫu thuật bước ra khỏi pḥng mổ. Cô hỏi "Con tôi sao rồi? Nó ổn chứ? Khi nào th́ tôi có thể gặp nó?". Vị bác sĩ trả lời "Xin lỗi, chúng tôi đă cố hết sức có thể".
Sally đau khổ nói "Tại sao lại để 1 đứa trẻ mang căn bệnh ung thư này, Thượng đế tại sao không phù hộ cho nó? Thượng đế, Người đă ở đâu ngay khi con trai con rất cần đến Người?"
"Một trong các y tá sẽ ra trong vài phút nữa để đưa cô đến cạnh đứa bé trong những giây phút cuối cùng này trước khi nó được chuyển đến trường Đại học", bác sĩ nói.
Sally yêu cầu cô y tá ở cạnh cô ta trong chốc lát trong khi cô chào tạm biệt đứa con. Sally đưa tay vuốt mái tóc xoăn, dày, màu hung đỏ của đứa bé. Cô y tá hỏi "Cô có muốn lấy 1 lọn tóc của cậu ấy không?". Sally gật đầu. Y tá cắt 1 lọn tóc của đứa bé và bỏ vào túi nhựa rồi trao cho Sally. Sally nói " Đó là tâm nguyện của Jimmy, nó muốn hiến thân xác cho trường Đại học để nghiên cứu. Nó nói rằng "điều đó có thể giúp được người nào đó khác", và đó là điều nó thật sự đă mong như thế. Lúc đầu tôi đă phản đối, nhưng Jimmy nói "Mẹ à, thân xác này con sẽ chẳng thể dùng để làm ǵ được ǵ nữa sau khi con chết, nhưng có lẽ nó sẽ có ích đối với đứa trẻ nào đó , giúp bạn ấy có thể ở cạnh Mẹ bạn ấy thêm được 1 ngày".
Sally nói, "Jimmy của tôi là 1 đứa trẻ có 1 tấm ḷng vàng , luôn luôn nghĩ cho người khác và luôn muốn giúp đỡ người khác trong khả năng có thể của nó".
Sally rời khỏi Viện Nhi có lẽ là lần sau cùng sau khi trải qua 6 tháng ở nơi này. Lên xe, cô ấy đặt cái túi có chứa đồ đạc của Jimmy bên trong ở ghế ngồi bên cạnh. Lái xe 1 ḿnh về nhà là điều khó khăn đối với Sally lúc này nhưng có lẽ c̣n đau buồn hơn khi cô sắp bước vào căn nhà trống không người đang chờ cô trở về. Cô ấy mang túi xách vào pḥng Jimmy và bắt đầu lấy các chiếc xe mô h́nh cùng mọi thứ của Jimmy, đặt vào đúng chỗ mà trước đây thằng bé đă để. Cô ấy nằm vật ra giường và khóc đến khi ch́m vào giấc ngủ mà tay vẫn ôm chặt cái gối của con.
Đến nửa đêm th́ Sally giật ḿnh tỉnh dậy và cô ấy phát hiện trên giường, cạnh bên cô nằm là 1 lá thư được gấp lại. Cô mở lá thư và đọc:
Mẹ thương, con biết Mẹ sẽ nhớ con nhiều lắm, và Mẹ đừng nghĩ rằng con sẽ quên Mẹ và không c̣n yêu thương Mẹ chỉ bởi v́ con không có mặt để nói rằng : con yêu Mẹ. Con vẫn nghĩ đến Mẹ hằng ngày và con sẽ thương Mẹ nhiều hơn mỗi ngày. Rồi 1 ngày nào đó, Mẹ con ta sẽ lại được gặp nhau thôi mà. Nếu Mẹ muốn nhận nuôi 1 bé trai để không phải cảm thấy vắng vẻ, bạn ấy có thể dùng pḥng của con và chơi mấy thứ đồ chơi cũ của con. Nhưng nếu Mẹ muốn nuôi 1 bé gái th́ bạn ấy sẽ không thích những đồ chơi như lũ con trai tụi con thích đâu, v́ thế Mẹ sẽ phải mua búp bê và những thứ mà con gái thích. Đừng buồn khi nghĩ đến con, ở nơi đây con sống rất tốt. Ông và bà đă ra đón con khi con vừa đến đây và dẫn con đi tham quan khắp nơi, nhưng sẽ phải mất 1 thời gian dài để có thể đi hết các nơi ở đây Mẹ ạ. C̣n các anh chị thiên thần th́ rất là thân thiện và con thích nh́n họ khi họ bay, điều đó thật là thú vị...
Signed with love from your son.
Offline