Announcement

Pḥng Hồng Ân Thiên Chúa Xin Chào Mừng Quư Vị Đến Với Diễn Đàn

#1 Dec 29, 07 05:02:23

gioanb
Administrator
Registered: Jan 15, 06
Posts: 631

BẠC BẼO - bài của An Mai CSSR

“Sống trên đời sống cần có một tấm ḷng, để làm ǵ em biết không ? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi ...” Lời ca của Khánh Ly đă bộc bạch tâm t́nh của cố nhạc sĩ tài hoa họ Trịnh đă làm cho nhiều và rất nhiều người phải suy nghĩ, phải bận tâm. Suy nghĩ, bận tâm xem ḿnh đă sống có một tấm ḷng với tha nhân, với anh chị em đồng loại chưa hay là ta cứ măi sống với cái ích kỷ, hẹp ḥi của ta ?

Là người, cần lắm khi cho nhau một tấm ḷng.

Nhớ lại một lời dạy của vị giám đốc thân thương ngày xưa tôi c̣n làm nhân viên của ông : “Cháu sống làm sao đừng sống theo kiểu ăn xổi ở th́, sống là người là phải có nhân có hậu, có trước có sau ...”. Những lời đơn sơ mộc mạc ấy đă ấp ủ tôi hơn chục năm nay. Và rồi khi xung quanh ḿnh xảy ra điều ǵ đó ngược với lời dạy đó tôi càng thấm thía lời dạy đó. Là người, làm người sống với nhau cần có tấm ḷng, đừng có bạc bẽo với nhau. Đáng tiếc là sự bạc bẽo mà con người ai ai cũng biết rằng nghiệt ngă lắm, đau ḷng lắm không nên dùng cho nhau nhưng đến thời đến buổi con người lại cố gắng hết sức ḿnh tăng thêm phần bạc bẽo cho anh chị em đồng loại, cho người thân của ḿnh.

Chuyện thứ nhất :

Mới đây, một người quen hỏi tôi có biết viện dưỡng lăo nào không, nếu biết th́ chỉ cho chị ta. Ṭ ṃ hỏi thêm một câu là chị gửi ai th́ chị cho biết là gia đ́nh chị muốn gửi ông ngoại vào đó. Hỏi thêm một câu ông ngoại chị năm nay bao nhiêu, chị cho biết là ông ngoại năm nay 94 !

Nghe xong ư định của chị tôi cảm thấy đau làm sao đó !

Thứ nhất, gia đ́nh Việt Nam theo phong cách sống của người Á Đông, trọng t́nh trọng nghĩa hơn trọng tiền trọng bạc. Đừng theo những cách lối của những người bên trời Mỹ là cứ người già th́ tống vào viện dưỡng lăo cho rảnh mắt.

Thứ hai là đạo lư của người Việt muôn đời c̣n măi : “Công cha th́ cao cao như là núi Thái, nghĩa mẹ dạt dào sánh tựa Biển Đông. Con không có cha c̣n đâu mái nhà, con không có mẹ ai dạy ngày qua ...”. Vậy mà đến lúc tuổi già sức yếu không c̣n làm được việc ǵ nữa th́ con cháu bắt đầu t́m cách gửi “cục nợ đời” đi đâu cho khuất mắt.

Tôi bảo chị tại sao ḿnh không thuê một người làm về, tốn cũng gần bằng tiền gửi viện dưỡng lăo nhưng mà để cho cụ được gần con gần cháu. Hơn thế nữa, để cụ ở nhà để lỡ may có chuyện ǵ có cha có cụ đến để ban các phép trước khi ra đi th́ có hay hơn chăng ? Chẳng thấy chị trả lời trả vốn chi cả.

Thế đấy ! Cụ già 94 năm trường đă cưu mang lũ cháu đàn con giờ đă kiệt sức th́ các con các cháu t́m cách bỏ đi cho rảnh nợ ! Đau ḷng quá, bi đát quá cho thân phận cụ già. Giả mà cụ biết ngày nay cụ “được” đối xử như thế này chắc là cụ chỉ sinh ra một hay hai đứa con cho khoẻ chứ sinh nhiều làm ǵ để rồi giờ này người đưa kẻ đẩy cụ vào viện dưỡng lăo.

Sống trên đời phải có nhân có nghĩa chứ ! Nếu ḿnh sống có nhân có đức như các cụ xưa nói th́ “mặc sức mà ăn”. Cũng vậy ! Đâu cần phải đợi đến đời sau, ngay như ngày hôm nay nhiều người đă kiểm chứng được cái chuyện nhăn tiền do chính họ gây ra.

Không phải quy tội cho chị nhưng đươợ là chị đă lập gia đ́nh hơn 5 năm nay, muốn t́m một mụn con để tay bế tay bồng măi mà không thấy. Chắc “ông trời” không muốn sau này con cháu của chị bắt chước gia đ́nh chị là cho chị vào viện dưỡng lăo như dự tính của gia đ́nh là đưa ông ngoại vào viện nên chưa cho chị có con đó sao ? Làm người với nhau sao mà bạc bẽo với nhau như thế !

Giờ đây, nằm trên giường bệnh, ông cụ ngẫm nghĩ thấy cuộc đời cụ sao mà nó bạc bẽo như thế ! Nếu biết trước t́nh cảnh của ngày hôm nay chắc cụ chẳng dám sinh đứa nào v́ sinh ra làm ǵ cho thêm đau ḷng khi chúng đối với cụ như vậy.

Chuyện thứ hai :

Tôi có quen một gia đ́nh, gia đ́nh này nổi tiếng là đạo đức thánh thiện và thậm chí có thể nói là từ mẹ cho đến con, ngày nào cũng sáng kinh chiều lễ cực kỳ sốt sắng. Gia đ́nh khá đầm ấm, không hiểu sao gần đây có chút ǵ đó mâu thuẫn th́ các con đều quay lưng lại với bà mẹ.

Điều bi hài ở đây là trước đây, trước khi có chuyện chẳng lành th́ mấy đứa con của bà cũng chẳng ai chịu ai, ai cũng muốn làm nữ tướng cả. Thế nhưng từ ngày có bất đồng, các con đă bắt tay nhau như Hêrôđê làm hoà với Philatô trong tŕnh thuật về cuộc thương khó của Chúa Giêsu ngày xưa để mà hại Chúa Giêsu.

Cũng như một Giêsu ngày xưa cay đắng ê hề v́ cuộc đời bạc bẽo th́ ngày nay người mẹ già trong gia đ́nh ấy cũng cảm nhận được sự nhục nhă, chua xót v́ lũ cháu đàn con của ḿnh.

Đôi lần nh́n bà lên bước trên đường, thấy đôi vai của bà oằn xuống, trĩu nặng về một bên, có lẽ đó là “hiệu quả” của những năm tháng dài vắt hết bầu sữa để nuôi con cái ḿnh. Ngộ một cái là những đứa con mà ngày xưa bà thương nhất, lo lắng nhất giờ đây lại trở thành đứa chống bà nhất, chống bà bằng mọi giá và chống hết sức kịch liệt.

Bà cụ ngậm ngùi nh́n lại dĩ văng. Ngày xưa, con cái ít học một chút, bà thấy thương quá, bà đă nhịn ăn nhịn mặc để lo cho chúng đến trường kiếm vài ba con chữ. Nào ngờ ngày hôm nay chính những con chữ mà bà trao cho con ấy lại là những con chữ hại bà.

Ngày xưa bà khôn hơn nó v́ bà có chút chữ, ngày nay bà dại hơn nó v́ nó được học cao hiểu rộng. Nó đă trưng dẫn tất cả những giấy tờ, những luật lệ có được để nó minh chứng là bà sai.

Cay đắng cho cuộc đời, đau đớn cho thân phận của cụ già. Già mà vẫn chưa được yên thân, già mà vẫn chưa được ngon giấc. Bởi lẽ đêm đêm bà trằn trọc gác hay tay lên trán để ngẫm nghĩ cuộc đời : Đời sao mà bạc bẽo thế !

Giá như ngày xưa bà đừng có thương riêng đứa nào hết, giá như ngày xưa bà lo lắng nhẹ nhàng thôi th́ ngày nay bà đâu có phải nhận một cái giá của sự bạc bẽo nhiều đến thế !

Nh́n cụ già, tôi chỉ biết thầm nguyện cho bà được an b́nh trong những ngày cuối đời. Mà làm sao có chuyện an b́nh được khi bà đang ở trong ṿng vây của lũ cháu đàn con cực kỳ khôn ngoan, ranh mănh của bà.

Thế nhưng nh́n dưới chiều kích thiêng liêng, tôi mạo muội nghĩ rằng cụ già ngày mỗi ngày càng nên giống Chúa Giêsu hơn. Cả cuộc đời lo toan, bôn ba  rao giảng Tin mừng nước Trời. Cuối cùng chết không hơn không kém những tên được liệt vào phường trộm cướp. Ngày hôm nay, có thể nói một cách hết sức cụ thể là bà cụ đang bổ khuyết vào những đau khổ mà ngày xưa Chúa Giêsu chưa chịu theo kiểu nói của Thánh Phaolô tông đồ.

Chuyện thứ ba :

Sau chấm phạt đền 11 m, Việt Nam lặng lẽ khỏi cuộc chơi tranh huy chương vàng môn bóng đá. Thể thao hay bất cứ cuộc so tài tranh sức nào đều có kẻ thắng người thua. Người thắng th́ nao nức ăn mừng bằng mọi cách, mọi giá; c̣n kẻ thua th́ lặng lẽ về nhà từ bỏ cuộc chơi. Thế nhưng điều đáng nói ở đây là đàng sau những cuộc thua đấy người ta không ai bảo ai bắt đầu “vạch lá t́m sâu” và t́m càng nhiều nguyên nhân bao nhiêu hay bấy nhiêu. Nếu như trận bóng thua th́ điều đầu tiên người ta đổ lên đầu của vị huấn luyện viên trưởng. Trận bóng bắt đầu từ khi quả bóng lăn và kết thúc khi quả bóng dừng nhưng những lời ta thán, ai oán về huấn luyện biên tự đâu tuôn ra không biết bao nhiêu mà kể.

Những tờ báo lớn trong nước đă đăng những ḍng tít nghiệt ngă đến độ mở báo nào cũng thấy “Riedl nên từ chức” ! Báo chí đăng nhiều đến độ đọc tới đọc lui toàn là những giọng văn ai oán đổ lên người ông.

Nhớ lại những giây phút huy hoàng th́ người ta cũng dành cho Riedl không biết bao nhiêu là lời hay tiếng tốt. Điều này nhiều báo chí đă đăng và ở đây không nhắc lại làm ǵ.

Chắc hẳn rằng trong cuộc chơi, ai cũng muốn thắng, ai cũng muốn mang vinh quang về cho đội nhà, mang vinh quang về cho chính ḿnh. Ông Riedl cũng không ra khỏi cái mơ ước b́nh thường của con người ấy nhưng mà thần may mắn đă không đến với đội nhà nên đành ngậm ngùi chia tay với trận chung kết thôi.

Chẳng lẽ đội Việt Nam thua là do một ḿnh ông Riedl ?

Chuẩn bị “xách vali về nước”, t́nh cảm cũng như tấm ḷng thành của Riedl dành cho bóng đá Việt Nam được đáp trả bằng không biết bao nhiêu là lời lẽ mà lẽ ra người ta hạn chế dành cho nhau trong những lúc đau đớn như thế này. Giờ này đây, hơn ai hết, Riedl cảm thấu nhất sự cay đắng, sự bạc bẽo của phận người, của cái kiếp laà huấn luyện viên. Giá mà ông biết trước sự bạc bẽo người ta dành cho ông như ngày hôm nay th́ bố ông cũng chẳng ham dẫn dắt đội tuyển Việt Nam làm ǵ cho mệt. Thà về quê nhà “đuổi vịt cho vợ” mà thấy cuộc đời thanh thản hơn, b́nh an hơn.

Trong cuộc đời, có ai mà không muốn thành công đâu. Thử hỏi những tác giả viết những ḍng ai oán về Riedl như thế nào, cuộc đời của quư vị măi măi là thành công chăng ? Thử nh́n lại chính bản thân ḿnh trước khi đi trách người khác ? Thành công trong viết lách, thành công trong lúc châm thêm xăng vào đám lửa đang cháy bừng bừng đấy nhưng thử hỏi chính gia đ́nh nhỏ bé của qúy vị như thế nào ? Hay chỉ lo viết ai oán về người khác c̣n gia đ́nh ḿnh, bản thân ḿnh th́ biết baonhiêu người phải ai oán mà không ai nói ra.

Thay lời kết !

Có những phút làm nên lịch sử,

Có những phút đánh đổ cả tương lai !

Mỉa mai thay câu nói ai oán về cuộc đời của con người

Chiều nay nghe Lâm Thuư Vân và Donho tŕnh bày nhạc phẩm “Cỏ Úa” tôi lại càng thấm thía về t́nh nghĩa con người “...Một chiều trên đồi em làm thơ, cỏ biếc tương tư vàng úa, mộng dệt theo đàn bên người mơ, mới biết ḿnh yêu bao giờ ... Hỡi cố nhân ơi, chuyện thần tiên xa vời, t́nh đă như vôi mong chi c̣n chung đôi. Cứ cúi mặt đi, để nghe đời lầm lỡ, đừng nói thời gian, cho thêm sầu vương mang !”.

Vâng ! T́nh đă như vôi, mong chi c̣n chung đôi. Cứ cúi mặt đi để nghe đời lầm lỡ !

Giờ đây, cụ già 94 tuổi, bà mẹ già oằn lưng cả đời v́ con, huấn luyện viên trưởng Riedl cảm nhận được cuộc t́nh của ḿnh với người thân, với lũ cháu đàn con, với bạn bè thân hữu trong đội bóng trở thành bạc bẽo như vôi rồi. Tốt hơn hết là lặng lẽ chia xa, lặng lẽ và cúi mặt để nghe người ta ai oán về cuộc đời lầm lỡ của ḿnh trong quá khứ !

Cuộc đời nay mau qua chóng tàn, có nên chăng ta sống làm sao cho đời ta đẹp chứ đừng sống để rồi suốt đời ta cứ măi ai oán về người này người kia. Tại sao ta không nh́n lại cái nhân, cái nghĩa mà ngày xưa người khác đă làm cho ḿnh, đă ban ơn cho ḿnh để ḿnh sống mà ta cứ dành những lời nặng nề đau ḷng cho nhau như thế !

Offline

 

Board footer

Powered by PunBB
© Copyright 2002–2005 Rickard Andersson