
You are not logged in.
Bài suy niệm của Cha Nguyễn Tầm Thường
Tôi đến đây thăm ngôi mộ của tôi. Ba năm trước người ta đưa tôi ra nghĩa trang này. Hôm ấy có người khóc. Chung quanh mộ bia tôi có hoa. Bốn năm ngày sau hoa mới tàn. Sau trận mưa, hoa mới rữa. Người coi nghĩa trang hốt hết đổ vào thùng rác. Rồi, thỉnh thoảng mộ tôi vẫn có hoa. Những cánh hoa lẻ tẻ trong ḷng một vài người nhớ tôi. Không nhiều. Hôm nay không c̣n thế nữa. Tôi đến đây khá sớm. Tôi hồi hộp không biết hôm nay thế nào. Tôi không biết ḿnh sẽ gặp lại những ai. Hôm nay kỷ niệm ba năm ngày người ta chôn tôi. Tôi c̣n nhớ ba năm trước, cũng vào ngày này, có linh mục mặc áo lễ, có ca đoàn hát. Trước khi đến đây, tôi nôn nao không biết ngày hôm nay có những ǵ. Tôi hồi hộp. Bây giờ rơ rồi, không ai đến cả v́ đă quá giờ. Bằng giờ này ba năm xưa người ta đứng chung quanh xác mới chết của tôi. Hôm nay không ai đến. Tôi đợi thêm cho tới ngang chiều th́ biết rơ những ǵ tôi hồi hộp chờ đợi không xảy ra. Tôi đợi măi, bây giờ xế chiều, sắp tối. Sắp tối th́ chắc chắn sẽ không có ai ra đây nữa. Tôi đứng bên cạnh mộ bia của tôi. Tên tôi c̣n kia. Ngày sinh, ngày chết. Chung quanh vắng quá. Càng về chiều càng vắng.
Tôi đứng đây một ḿnh trong ngày tảo mộ. Nhớ về kỷ niệm ba năm trước. Ngày đó xác tôi c̣n tươi. Ngay trong nhà quàng, có người cũng chỉ đứng nh́n rồi rảy nước phép lên mặt tôi chứ không dám đến gần. Mới đó mà đă xa cách. Người ta sợ con người khi chết. Ngay người thân sống với nhau hàng ngày, rồi khi chết người ta cũng sợ. Người ta không sợ con trâu, con ḅ chết, người ta sợ con người. Không biết v́ sao lại thế. Khi có người chết, người ta bảo nhà ấy có đám ma. Có đám ma. Vâng. Có đám ma. Người ta sợ nghĩa trang. Người ta bảo ngoài nghĩa trang có ma. Sống với nhau mà vừa chết người ta đă sợ xác chết rồi. Cũng thân xác đó cho nhau say đắm mà sao người ta sợ nó. Người ta bảo nhà có đám ma. Rất nhiều người sợ đứng trong pḥng một ḿnh với xác chết. Hôm tôi chết, tôi nh́n xác tôi, nhà quàng cố gắng trang sức mà da tôi vẫn xanh, lạnh cứng. Có người đứng nh́n, họ giữ một khoảng cách.
Tôi biết họ sợ. Vừa mới nói chuyện, vừa mới ăn cơm chung, vừa mới đi phố, vừa mới gặp nhau thế mà giờ nh́n xác tôi, họ sợ. Tại sao người ta không sợ con vật chết, mà lại sợ xác người? Chỉ người mới có hồn. Hồn thiêng liêng đi về một cơi vô h́nh. Không kẻ sống nào có kinh nghiệm về cơi vô h́nh như tôi là kẻ chết bây giờ. Hồn ấy có thể vất vưởng điêu linh. Hồn ấy có thể an vui trong cơi hằng sống. Hồn ấy có thể thành ma. Hồn ấy có thể thành thánh. Hồn ấy có thể b́nh an. Hồn ấy có thể trăn trở khắc khoải. Thế giới này sau khi chết mới thấy rơ. Tùy thuộc lúc c̣n sống mà hồn ấy quyết định nơi chốn cho ḿnh ra đi khi chết, và hồn ấy sẽ thành hồn ǵ. Người ta sợ xác người v́ cái hồn đó. Xác ấy thành hồn thánh hay hồn ma? Xác ấy an nghỉ hay là oan hồn khắc khoải? Hồn ấy sẽ về gặp người sống trong thứ hồn nào? Phải chăng v́ thế mà người ta sợ? Phải chăng lúc sinh thời người ta chưa gặp hồn thánh trong xác thân kia nên bây giờ sợ không biết hồn về trong xác thân nào. Bây giờ trời đang vào tối. Càng không ai dám ra nghĩa trang. V́ thế tôi càng biết chắc là kỷ niệm ba năm ngày tôi chết, vắng quá, nơi ngôi mộ của tôi.
Tôi không muốn đứng trong nghĩa trang này như thế măi làm ǵ. Tôi đi t́m một vài kỷ niệm cũ của tôi lúc đương thời. Mặt trời xuống phía sau rặng cây rồi. Mây không c̣n hồng. Một khoảng trời xám phủ xuống nghĩa trang. Đầu tiên, tôi trở về ngôi nhà thờ cũ năm xưa. Bậc thềm vẫn như nguyên. Mấy chân nến đồng lâu năm lắm rồi vẫn nằm trong xó tối góc nhà. Cây thánh giá cũ. Tượng chịu nạn một năm mới sử dụng một lần dịp tuần thánh. Chả có ǵ thay đổi. Chỉ có tôi đă ra đi. Tám giờ tối có thánh lễ. Nhà thờ đông và vui. Tiếng đàn vẫn như xưa. Người vẫn tấp nập. Trong thánh lễ không có lời kinh nào cầu nguyện cho tôi. Ai cũng bận rộn với bao nhiêu công việc, bao nhiêu chương tŕnh. Tôi gặp một vài khuôn mặt quen ngày xưa.
Nhưng hôm nay làm sao họ nh́n thấy tôi được. Tôi nh́n họ thôi. Họ cũng bận rộn như bao nhiêu người. Tôi cố nói với họ: “Hôm nay tôi đi tảo mộ! Hôm nay kỷ niệm ngày chết của tôi!” Tiếng tôi như gió bay trong trời rộng, chả ai nghe thấy ǵ. Tôi lẽo đẽo theo sau họ. Tôi cố nói mà không ai nghe. Tôi đi như thế một quăng đường rồi tôi chán. Tôi phải trả họ về cho đời sống của họ. Rồi một ngày nào họ cũng giống như tôi thôi. Tôi đi t́m một vài cánh thư tôi đă viết. Tôi bắt gặp mấy lá thư cũ trong căn nhà của người này. Chúng c̣n đó, nhưng người ta cũng quên rồi. Mấy tấm h́nh năm xưa. Một chút dư âm c̣n lại trên cơi đời. Bây giờ nh́n lại, vậy mà ngày đó tôi mất bao thời giờ cho cánh thư ấy. Tôi muốn được ḷng người này, tôi muốn t́nh cảm của người kia. Bây giờ chả c̣n ǵ. Tôi đi t́m một vài đồ dùng của tôi. Bao nhiêu công tŕnh tôi sưu tầm, sách vở, h́nh ảnh, nghệ thuật. V́ người sống không cùng ư nghĩ với tôi, nên sau khi chết không ai c̣n ǵn giữ chúng cả, chúng đă tan tác và đang dần dần biến đi. Thế mà lúc sống tôi bận tâm săn sóc từng ly từng tí. Có khi tôi tiếc xót về những thứ này. Bây giờ tôi đứng nh́n những thứ ấy sao xa lạ quá.
Một thời để nhớ, một thời thấy là hư vô. Một thời thu góp, một thời thấy là hoang vu. Một thời ôm giữ, một ngày thấy là cách xa. Tôi cũng đi t́m người ngày xưa không thích tôi. Họ ghen tương chuyện này, chuyện kia, họ thử thách tôi điều này điều nọ. Tôi đứng ngay cạnh họ, họ chả biết ǵ. Có điều trong thế giới siêu h́nh người chết thấy nhiều điều người sống không thấy. Tôi thấy họ cũng giả h́nh nhiều lắm. Họ cũng bon chen nhiều lắm. Sự thành thật thường che đậy bằng những hảo ư tinh vi. Tôi thấy họ cũng thường quá. Vậy mà ngày c̣n sống tôi cứ băn khoăn về lời phê b́nh này, lời phê b́nh kia của họ. Chết rồi mới thấy nhiều cái trên cơi đời quá phù vân. Tôi cũng đi t́m người ngày xưa tôi không thích. Bây giờ tôi đứng ngay bên cạnh, mà họ cũng chẳng biết ǵ. Lúc c̣n sống tôi không thích họ chứ không phải họ không thích tôi. Chết rồi tôi mới biết ḿnh sai. Những người chỉ trích tôi làm tôi bận tâm. Những người tôi không thích th́ tôi quên họ. Bây giờ mới thấy ḿnh lầm nhiều. Họ chả là ǵ trong xă hội quư trọng danh vọng. Trong thế giới siêu h́nh tôi thấy cuộc đời họ cô đơn. Vậy mà ngày đó tôi không thích họ. Bây giờ tôi nói với họ: "Tôi xin lỗi nhé. Tôi muốn yêu thương và chân thành." Họ chả nghe thấy ǵ. Tôi lẽo đẽo theo họ một quăng đường rồi tôi thất vọng. Họ chả biết ǵ. Trong trái tim họ, đôi khi nhớ đến tôi, họ chỉ buồn. Đó, tôi cũng c̣n lại một chút dư âm. Tôi đi lang thang chỗ này chốn kia. Tôi t́m người này người nọ. Tôi đứng bên cạnh bàn ăn và ngửi thấy hương thơm café. Tôi ngồi trong xe và nghe họ nói chuyện. Tôi ở băi biển nghe họ nhắc về những kỷ niệm, trong đó có bóng h́nh tôi. Tôi đi t́m và cũng c̣n một chút dư âm trên cơi đời.
Cuộc sống là tiếp tục. Tôi chả c̣n là bao nữa trong cái dư âm kia. Hôm nay tôi về tảo mộ sau ba năm. Tôi sẽ trở lại nghĩa trang này hơn hai mươi năm sau xem tôi như thế nào. Ngày đó là kỷ niệm 25 năm. Người ta gọi là silver jubilee. Ngày lễ bạc.
Lạy Chúa, Con về nh́n lại ngôi mộ ḿnh sau cái chết. Có những điều ngày xưa con phải coi thường th́ con lại bận tâm, như lời phê b́nh của người này, kẻ kia, như nỗi sợ này, nỗi lo nọ. Cái bận tâm ấy làm cuộc sống con mất bao nhiêu buổi b́nh minh đẹp, mất bao nhiêu tối trăng mơ màng thơ mộng. Con đă không biết rong chơi trên cơi đời. Hồn con thiếu tự do v́ quá bận rộn với biết bao dự tính. Bây giờ con làm ǵ với những dự tính đó? C̣n người ta, có ai tiếp tục cái dự tính ấy đâu. Có con hay không, cuộc đời vẫn là cuộc đời. Con tưởng ngày con chết đi sẽ là thiếu vắng. Như ḍng sông, vừa múc đi một vốc nước, nó lại đầy ngay chả c̣n dấu vết ǵ. Vậy mà ngày con sống, tưởng ḿnh là cần thiết. Con phải dành cho ḿnh lẽ đúng. Con đă không biết rong chơi trên cơi đời để mất biết bao mùa xuân lá xanh non, mất biết bao mùa hạ nắng thênh thang. Ngày c̣n sống sao ḷng con chật chội quá. Lạy Chúa, Có biết bao điều con coi thường ngày xưa, bây giờ con tiếc nuối.
Như sự thương mến chân thành. Như trái tim không chật hẹp. Như biết quư sự sự do của con tim hơn. Như sự từ bỏ cho cơi ḷng thênh thang hơn. Nếu những ngày đó con biết quư nó th́ đời sống của con đẹp thêm biết bao, có thêm bao nhiêu con suối hiền ḥa, có thêm bao nhiêu thung lũng xanh tươi. Bây giờ con biết th́ quá trễ. Nh́n lại ngày đó, con bực bội v́ họ chần chừ để hết hạn mới mua chiếc vé tầu, làm con phải trả thêm tiền. Con bực bội măi v́ họ không nghe lời. Thực ra họ cũng bận rộn, luôn luôn bận rộn. Bây giờ con mới thấy tiếc v́ những ngày tháng cứ bận rộn là bận rộn, không biết rong chơi. Những thứ bực bội đó làm con mất vui, làm mất những ngày đẹp. Bây giờ nh́n lại nó chả đáng ǵ. n Tôi ngang qua nghĩa trang. Nh́n ngôi mộ tôi lần nữa. Có ḿnh tôi tảo mộ tôi. Kẻ sống đă chôn và cho tôi một ngôi mộ rồi. Bây giờ là phần tôi. Một ḿnh tôi với ngôi mộ của tôi. Chiều nay đứng bên ngôi mộ của riêng ḿnh nghĩ lại cuộc đời năm xưa. Bây giờ th́ tôi biết rơ cuộc đời rồi, nếu được trở lại kiếp làm người nữa th́ tôi sẽ sống như thế nào?
Nguyễn Tầm Thường
Offline
Đoản khúc 82.
Ngày Lễ Bạc.
Tôi chết được 25 năm rồi, Hôm nay tôi trở lại tảo mộ lần thứ 2,Tôi gọi là Ngày Lễ Bạc.
Sau khi chết được 3 năm .Tôi tảo mộ lần thứ nhất , lần đó tôi kể trong tập sách Cô Đơn và Sự Tự Do, đoăn khúc số 59 .Ngày đó mộ tôi không có hoa , Không có ai đến mộ tôi cả.Tôi đứng đó hồi họp suốt buổi chiều .Mây xuống thấp , xám một hoàng hôn .Rồi trời tắt nắng phía sau hàng cây .Tôi c̣n nhớ rơ hôm ấy trời không gió .Nghĩa trang im ĺm .Sau 3 năm tôi chết , vẫn c̣n ít người nhớ và cấu nguyện cho tôi .Nhưng không ai ra nh́n mộ tôi .
Tôi biết , nếu trở lại vào năm sau th́ cũng thế .Thản nhiên như một cánh chuồn chuồn đậu hờ hững trên một bờ giậu thưa nào đó .Không có ǵ hồi họp nửa , nên tôi không trở lại .Đợi 25 năm sau .Môt kỷ niệm đặt biệt hơn .Ngày Lễ Bạc.
Tôi đang dứng trong nghĩa trang , chổ tôi đứng lần thứ nhất cách đây hơn 20 năm trước .
Tên tôi vẫn c̣n .Tên được khắc vào mộ đá .Nhưng rêu lắm rồi , dơ bẫn nửa .Mộ đá không c̣n sạch như 3 năm sau khi tôi chết . Bây giờ sần sùi , mốc rêu xanh .Ngày xưa không có cây cổ thụ chổ nầy .Họ trồng bao giờ thế? Cả cái nghĩa tarng nầy bây giờ cũng khác .Ngôi mộ cạnh tôi không c̣n .Họ bốc đi hồi nào mà bây giờ có cái tên lạ hoắc .
Trên cành cây già , một loại côn trùng nào đó rỉ ră tiếng kêu cuối mùa.Hôm nay cũng không có gió như lần trước .NHững chiếc lá lặng lẽ .Nghĩa trang cũng yên tỉnh như ngày xưa.
Tôi đến gần mộ , nh́n xác tôi dưới sâu ,chiếc quan tài gổ mục từ bao giờ ?Đất sâp kín lẫn với xương .Đất dưới đó ẫm ướt .Có bùn sền sệt .Nước quanh năm .Tôi không c̣n h́nh hài ǵ cả.Có những côn trùng trườn qua trườn lại trên khúc xuơng .Ngưới ta bảo trắng như xương .Thật không phải thế , xương lấm dơ đen , rổ những vết bọ ăn , bùn cắn chặt vào những kẻ nứt.Bọ ăn làm các xương không c̣n nhẩn nhụi.Chiếc sọ đâu c̣n nguyên vẹn cả .Hai cuồng mắt rất to .Tôi nh́n xuống m chiếc sọ cũng giống như trăm ngh́n chiếc sọ khác .Tôi không thể phân biệt được .Ngày c̣n sống tôi bâng khuâng vế lan da.Nh́n ḱa! Chỉ tuần lễ sau khi chết .Nó rửa ra .Ngày c̣n sống ,Toi phải chải chuốt mái tóc .Tôi t́m cách nhuộm cho ngừoi ta thấy ḿnh c̣n trẻ .Tôi băn khoăn về cái nh́n .Tôi muốn chinh phục .Bây giờ cái sọ trọc , rỗng , nhúc nhích loại giun nào trong đó?Tôi đứng nh́n tôi .Tôi nh́n sang những xác xung quanh mà tôi sợ.Tôi thấy xa lạ với chính ḿnh .H́nh àhi tâhn xác tôi đấy ư?Tôi đang mừng 25 năm Lễ Bạc sao?.C̣n đâu những lúa băn khoăn mùi nuớc hao nào , Chanel 5 hay 8?
Tôi biết chắc là không ai đến mộ tôi 25 năm sau ..Tôi biết là không có hoa ở mộ. Tôi không hồi họp ǵ cả.Tôi không chờ đợi ǵ cả khi trở về đây.Kỷ niệm 25 năm ngày tôi chết la của riêng tôi.Hôm nay tôi có th́ giờ nh́n ngắm tôi và những ǵ xăy ra nơi đây.
Ở một góc kia , người ta đang khóc , một đám tang đang chôn .Có linh mục mặc áo lễ .Lại cũng có ca đoàn hát , sao mà giống tôi 25 năm về trước thế.Hoa chung quanh mộ , rồi mấy hôm nửa hoa sẽ rửa,Người được thuê làm vệ sinh lại hốt đổ vào thùng rác .
Có những mộ bia không c̣n h́nh dạng .Họ ra đi trước tôi lâu rồi .Có người mới chôn vào năm nay , có người mười năm , có người 20 năm , có ngườ cả trăm năm .Ghê nhất là những người mới chôn .Ngôi mộ nầy của một người đàn bà .Chết đă tháng nay .Áo quần c̣n mới , nhưng xác rửa rồi , lúc nhúc ḍi bọ .Chiếc quan tài c̣n cứng .Xác trong đó phồng căng , śnh rửa.Tóc bết lại.Aó nhung và thịt kết dính chạt lại, Những con ḍi trắng cắn loang lổ nhiều vùng vải lổ chổ .Đấy ;à h́nh hài tôi 25 năm về trước .
Ngày c̣n sống tất cả những người đang nằm đây xum xuê từng ngọn tóc mà bây giờ như thế ư?
Tôi đi t́m xem coi có ai là người trí thức.Không tấhy ai cả.Chết được vài ngày ,tất cả sọ người dều nồng nặc hôi thối .
Tôi đi t́m xem có ai là người nổi tiếng .Tất cả chỉ là những mănh xương dính bùn đen đủi và toàn là ḍi bọ ở trong.
Tôi đi t́m xem ai là người giàu có . Không thấy ai cả. Tất cả đều trần trụi không mănh văi che thân . Tôi không thấy kim cương . vàng bạc, người ta giử lại hết .Nguới ta chỉ chôn xác thôi.
Tôi đi t́m lại ai là người lúc sống , họ lên tiếng phải xây dựng Gíao Hội thế nầy.Phải cải tổ Gíao Hội thế kia.Không thấy ai cả .Lúc đương thời , họ sống chết ăn thua đủ với nhau chỉ v́ "bảo vệ đức tin".Trong cái nghĩa trang nầy thân xác nào cũng hôi tanh .
Tôi lại nh́n tôi dưới ngôi mộ sâu .
Cái sọ kia ngày xưa đă bao nhiêu suy nghĩ, Những giấc mơ ấy bay về đâu?C̣n dưới đó không ? Trái tim ôm ấp bao nhiêu t́nh căm .Cái mùi tanh hôi nồng lên khi nó rủa ra .
Tôi lại nh́n tôi dưới mộ sâu .
Tôi nghe chung quanh tôi , trăm ngàn tiế`ng động xèo xèo.Nhiều xác mới chôn nên rửa.Tiếng những con bọ ăn vào xương,Những xác chết xăy ra giống như tôi 25 năm về trước .
Ở phía kia đám tang đă xong .Nhiều người đứng xa mộ để có thể ra về sớm hơn.Họ c̣n nhiều việc phải làm .Họ rất bận rộn .Họ không muốn ỏơ đây lâu .Chiều xuống tối rất mau .Người ta phải về.Xác mới chôn nằm đó .Vài ngày nửa sẽ có ai tiếc thương đem hao ra mộ.Rồi 3 năm sau không c̣n ai ,Rồi 25 năm sau nếu trở về đây cũng sẽ giống tôi bây giờ ,Lần lượt ra đi theo con đường đó .Gíông nhau.
******
Bỏ nghĩa trang tôi đi tim con đường tôi đi năm xưa.Phần lớn c̣n đó những chổ nầy mới hơn chổ kia củ kỉ hơn . Nhiều toà nhà bỏ trống hoang phế.tôi không c̣n gặp mấy người quen .Một vài người quen tôi đi t́m măi mới thấy .V́ họ thay đổi quá nhiều rồi.Họ chậm chạp , đau yếu ,Họ lẩn thẩn .Cái thề giới 25 năm về trước không c̣n .Đất trời c̣n đó.Mặt trăng vẩn thế .Cả gió biển và màu xanh của sóng nửa.Nhưng con người và thế giới lúc họ trẻ hết rồi .Đời họ bây giờ ai cũng lầm lủi .Tôi đứng nh́n họ mà không muốn hỏi chuyệ\n v́ bắt họ nhớ lại những táhng ngày quá xa.Bây giờ họ chỉ muốn thầm lặng sống qua ngày mà thôi .Vài ngưoi sót lại trong viện dưởng lăo , lăng lẽ .Người tôi quen ngày xưa chết hầu hết rồi.
Những tờ thơ cũ, tấm h́nh năm xưa khi tôi chết,Có vài ngừoi giử nó ít năm .Đến lúc họ chết tj́ kẻ sau dọn pḥng không biết tôi là ai .Tất cả vào thùng rác sau khi người đó chết ít ngày .Bây giờ tôi không c̣n dấu vết là bao .
Tôi đi t́m những chử nghỉa ngày xứa tôi học.Vất vả toan tính .Ngày đó nuôi bao nhiêu mộng mị ở miếng bằng ra trường .Bám vào tên tuổi muốn xă hội tặng ban .Cần treo tấm bằng ở nơi làm việc .Chụp chung tấm ảnh với nhân vật tiếng tăm .Bây giờ chả c̣n ǵ.
Đă 25 năm rồi , tất cả đồ dùng của tôi đă iên mất.Chiếc xe ngày xưa tôi đau buồn v́ trầy vết sơn .ngày ấy không dám cho ngừoi khác muợn, tôi lau chùi thật bóng .Bây giờ là bụi rác ở đâu?Tôi dứng đây nh́n lại cuôc đời , tất cả qua đi như cơn gío thoảng mà sao ngày ấy ḷng tôi bồn chồn , lo lắng , tiếc nuối những thứ nầy thế.
Tôi đi t́m những công tŕnh để lại , người để công tŕnh nầy , nguời để công tŕnh kia.Tôi để lại những ab2i diển văn .Ai c̣n nhớ?Họ quên ngay khi tôi rời cái mai-cô-phone cơ mà .Ngay khi ra khỏi pḥng họp , ngay mấy phút sau .Vậy mà hôm nay tôi đi yt́m nó như một ci\ông tŕnh để lại sao?Gịât ḿnh .Tôi thấy ḿnh quá ngớ ngẩn .Vậy tôi đi t́m ǵ hôm any ?C̣n ǵ không? Ai mà giử như84ng kỉ niệm của tôi khi họ không biết tôi là ai?
Tôi không ngờ ngày Lễ Bạc này buồn tẻ hơn ngày Tảo Mộ lần thứ nhất.Ngày ấy sau một ḿnh ngoài nghĩa trang , không có ai ra mộ tôi như hôm người ta chôn tôi .Những nàgy ấy trở về tôi cón nh́n thấy nhiếu bóng h́nh quen , tôi c̣n gặp vài tờ thư tôi viết cho họ.Có kẻ c̣n giử tấm h́nh tôi.Lần nầy hoang vu quá .Trống trải .Ngày 25 năm Lễ Bạc mà vắng thật vắng.
Bây giờ tôi hiểu .Ngày Lễ Bạc là ngày của chính ḿnh một n\ḿnh ḿnh thôi .
Nhiều điều chết ṛi tôi mới thấy rơ. Lúc sống sao tôi không nh́n thấy.chẳng hạn như tôi băn khơăn làm sao để lại côngdanh cho đời .Đời chả cần ǵ tôi .Cần hay không .tiếng kêu của cánh ve trong chiều hè trống trải menh mông? Chẳn hạn như tôi lo lắng nàgy mai ra sao?, tôi phải tích góp bao nhiêu cho đủ?Bây giờ thấy quá rơ rồi , ngày mai , tức là bây giờ tôi đang đứng đây, trong nghĩa trang người ta không , không c̣n màu sắc , ngươi ta không cần chổ ở.
Nếu bây giờ sống lại kiếp người , tôi sẽ rong chơi , tôi sẽ ca hát vời suối xanh, Tôi sẽ với mây trời cho trái tim tôi bao dung . Nhưng trể quá rồi .
************
Tât cả những ǵ nh́n thấy đều không mang theo được lúa tôi chết .Son phấn , Sự nghiệp .Cũng không pảhi tất cả những ǵ thuộc tinh thần mà mang theo được đâu.Những điều thuộc tinh tấhn như t́nh yêu , ḷng thù ghét , niềm kiêu hănh , sự ghen tỵ , bao dung , giận dử cũng tuỳ đó .Chỉ những gỉ tinh tầhn thuộc về Đức Kito mới tồn tại.
Như vậy cuộc đời ngừoi ta phải bỏ lại tới 98 %.Chỉ có 2% mang theo là t́nh yêu Chúavà bao ding vời người đời.
Lúc sống tôi qúa vất vả vời 985 không mang theo được .Hôm nay nh́n lại trong nàgy kỷ niệm 25 năm tôi chết .Trở về t́m lại những bến bờ đă đi qua .Chả c̣n ǵ.Nếu tôi được sống lại , tôi dẽ sống như thế nào?
Hỏi ḿnh vậy thôi , chứ tôi biết , quá trể rồi.
Đường tôi đi . bây giờ lại vẫn chỉ môt ḿnh , ḿnh đi .Tôi lại nhủ ḷng , Đường đi một ḿnh .
Lm. Nguyễn tầm Thường.
T/b. Xin anh chi em nhớ đón xem đoản khúc 83Ngày Lễ Vàng Sau 50 năm tảo mộ lần thứ 3
Offline
Chuyên đề số 04: Ngày 23.11.2006
Lời Giới Thiệu
Chủ nhật tới đây, kết thúc năm Phụng vụ..
Đây là một dịp chúng ta suy tư về cuộc tận thế của đời ḿnh
Trần Mỹ Duyệt đă cảm hứng viết bài Tận thế! Tận thế!!
Nguyễn Tầm Thường lại tiếp tục Mừng Lễ Vàng
TẬN THẾ!
TẬN THẾ!
Trần Mỹ Duyệt
Hầu hết chúng ta đều rất sợ chết, v́ chết là sự ra đi vĩnh viễn của một người hay nhiều người – tức là tận thế. Và mỗi khi tin đồn về ngày tận thế được đăng tải trên các báo chí, hoặc nghe truyền tai nhau, th́ hầu như mọi người ai ai cũng hồi hộp và theo dơi một cách rất kỹ.
Đă có một thời tất cả những tiệm tạp hóa, những siêu thị quanh vùng tôi ở đều bán hết sạch không c̣n một cây nến (bạch lạp hay đèn cầy). Và các linh mục tha hồ mà làm phép. Được hỏi, th́ tất cả đều trả lời tương tự rằng: “Sẽ có tối ba ngày, ba đêm”. Hơn thế nữa, trong những ngày tăm tối ấy, ma quỉ từ hỏa ngục sẽ xổ lồng lang thang khắp thế gian. Nhà nào không có nến làm phép đốt lên, nhà ấy sẽ bị chúng xâm nhập và giết sạch.
Rồi cũng có một thời, những tiệm tạp hóa, những siêu thị quanh vùng tôi ở cũng bỗng dưng hết sạch không c̣n một ly mỳ, một hộp mỳ gói, hay những bó bún khô. Và những thùng nước lọc cũng biến mất khỏi các siêu thị và các tiệm tạp hóa. Được hỏi th́ cũng một câu trả lời tương tự: “Chuẩn bị sắp tận thế!”
Lạ thật! Tối ba ngày ba đêm phải cần nến làm phép th́ c̣n tạm hiểu được, nhưng để chuẩn bị cho ngày tận thế mà mua mỳ gói, mỳ li, hoặc nước lọc thật là khó hiểu. Khó hiểu v́ sự ngu ngơ và ngớ ngẩn của nó. Thử hỏi ngày tận thế đến, khi mà mọi người cùng chết th́ ḿnh chạy đi đâu mà sống với mấy ly mỳ, mấy gói mỳ và mấy chia nước lọc ấy? Nhất là sống với ai? Chúa Giêsu đă diễn tả về biến cố này và được Thánh Kư Marcô ghi lại như sau: “Trong những ngày ấy, sau cảnh khốn cực, mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng sẽ mất sáng, các ngôi sao sẽ từ trời rơi xuống, và các quyền lực trên các tầng trời sẽ bị lay chuyển” (Mc 13:24-25).
Vậy nếu những hiện tượng ấy sẩy tới th́ chắc chắn mấy cây nến làm phép, mấy gói mỳ, mấy thùng nước lọc sẽ không cứu sống nổi những người mua nó lấy một ngày. Nhưng rồi giả như nếu sống được, th́ lúc đó người ấy chỉ sống có một ḿnh giữa cảnh hoang tàn, khủng khiếp và như vậy sống cũng như chết! Trên trời làm ǵ c̣n mặt trời để tạo ra hơi ấm. Giá băng sẽ ngập phủ địa cầu. Khi mặt trăng và các tinh cầu không c̣n nữa th́ bầu trời chỉ là một màn đêm thăm thẳm, âm u rùng rợn. Nhất là khi các ngôi sao trên trời rơi xuống và chạm vào trái đất này, lập tức trái đất sẽ nổ tung, tan biến thành mây khói.
Nhưng lời Chúa và những ǵ ngài nói về ngày tận thế vẫn đúng cho từng người và mọi người. Ngài khẳng định: “Thế hệ này sẽ chẳng qua đi trước khi mọi sự đó xẩy đến. Trời đất sẽ qua đi, nhưng lời ta nói sẽ chẳng qua đâu” (Mc 13:30-31). Và như vậy, việc chuẩn bị để mỗi người chúng ta và nhân loại đối diện với biến cố tận thế là cần thiết và là một việc phải làm nghiêm chỉnh. Một chuẩn bị tâm linh chứ không phải là những chuẩn bị có tính cách vật chất.
CHẾT: Thật vậy, chết chính là sự tận cùng và là một hành tŕnh vĩnh viễn của một người về với vĩnh hằng. Đây là “tận thế” của một người, v́ những ǵ Chúa Giêsu đă diễn tả về ngày tận thế không những được áp dụng cho người ra đi mà cả người ở lại nữa.
Buồn, chán, thất vọng, sợ hăi, đau khổ, mất mát. Tất cả những điều này sẽ xẩy ra cho một người trước giờ chết, và ngay sau khi chết; đặc biệt, là cái chết ngoài ơn cứu độ. Giáo lư Công Giáo đă khẳng định rằng chết ngoài ân sủng, ngoài t́nh yêu Thiên Chúa là một cái chết kinh hoàng, tuyệt vọng và mất mát lớn lao nhất của một người. Không những bị cắt mất mạng sống thể xác mà c̣n mất luôn sự sống đời đời. Bầu trời hạnh phúc, mặt trời hy vọng, mặt trăng thanh b́nh, những tinh tú lấp lánh trên bầu trời tâm linh trong phút chốc tan biến, nhào lộn, và đẩy đưa linh hồn vào vùng tăm tối ngàn thu. Đời đời trầm luân. Tận thế đă đến với họ.
Nhưng với những ai tin theo và sống Phúc Âm của Ngài, th́ những ǵ Ngài nói chỉ là một cảnh giác cần thiết. Và h́nh ảnh cây vả trổ sinh hoa trái chính là h́nh ảnh một đời đời hạnh phúc cho những tâm hồn thánh đức bên kia thế giới.
TẬN THẾ: Nếu cái chết là một tận thế đối với cá nhân của một người, th́ ngày chung thẩm, tận thế là cái chết của vũ trụ, của toàn thể nhân loại. Cái chết của một người ứng với lời Chúa nói: “Thế hệ này sẽ chẳng qua đi trước khi mọi sự đó xẩy đến. Trời đất sẽ qua đi, nhưng lời ta nói sẽ chẳng qua đâu” (Mc 13:30-31). Nhưng cái chết của cả nhân loại th́ đó vẫn là một mầu nhiệm. Ngài nói: “C̣n về ngày đó hay giờ đó th́ không ai biết được, dù các thiên thần trên trời, dù Con cũng không biết, chỉ có ḿnh Cha biết” (Mc 13: 32).
CHUẨN BỊ: Như vậy, rơ ràng là Chúa Giêsu muốn chúng ta phải chuẩn bị một cách cẩn thận và nghiêm chỉnh cho biến cố cuối cùng của cuộc đời ḿnh. Bằng cách nào?
Bằng việc thắp sáng ngọn đèn đức tin với dầu yêu mến là ḷng mến Chúa và thương yêu tha nhân.
Bằng cách tránh xa những cám dỗ như những cơn gió mạnh có thể làm vụt tắt ngọn đèn đức tin của ḿnh.
Bằng cách không để những gương xấu, những khủng hoảng chung quanh cuộc sống làm cho ḿnh phải băn khoăn, lo lắng, và hoang mang.
Thế lực các tầng trời, mặt trời, mặt trăng, ngôi sao rơi xuống theo Thánh Augustine là những giáo thuyết sai lạc, những sự sa đọa và gương xấu của các giám mục, giáo sĩ, tu sĩ. Họ chính là những mặt trời, mặt trăng, và tinh tú trên bầu trời tâm linh và giáo hội. Và những sa ngă của họ sẽ tạọ nên những rung chuyển làm hoang mang, sợ hăi cho nhiều tâm hồn thánh thiện.
Chuẩn bị cho ngày tận thế như vậy là chuẩn bị đúng cách, và đúng với tinh thần Tin Mừng. Một khi tâm hồn người Kitô hữu đă sẵn sàng, và ḷng yêu mến thiết tha bừng cháy, th́ khi gặp gỡ Đức Kitô tức là ngày chết, hay tận thế, sẽ không làm cho họ kinh hăi, hoảng sợ, ngược lại được bằng an và hạnh phục v́ họ từ bỏ cơi đời tạm bợ này để về với quê hương vĩnh cửu, mà người đến đưa họ về lại chính là Đức Kitô, người mà họ suốt đời phụng sự và yêu mến.
đoản khúc 83
NGÀY
LỄ VÀNG
NGUYỄN TẦM THƯỜNG
Lễ kỷ niệm của hôn nhân hay đời tu mà được 50 năm, người ta gọi là kim khánh. V́ đời người ngắn ngủi nên không mấy người có cơ hội mừng lễ vàng. Tôi cũng vậy, tôi không có cơ hội mừng lễ vàng khi tôi sống. Tôi trở về kỷ niệm 50 năm ngày tôi chết. Lần này tôi tảo mộ lần thứ ba. Tôi gọi là ngày kim khánh của tôi.
Người ta đưa tôi ra nghĩa trang 50 năm rồi. Thấm thoát thế mà tôi đă chết nửa thế kỷ. Hai lần trước tôi t́m thấy mộ người ta chôn tôi. Lần này trở về nghĩa trang tôi không c̣n mộ nữa. Tôi thơ thẩn cả chiều nay. Tôi hoàn toàn mất dấu vết trên cơi đời rồi sao?
Nghĩa trang ngày xưa người ta chôn tôi không c̣n nữa. Tất cả người thân rỡ mộ đi chôn nơi khác. Tôi là người không có thân nhân. Cuộc đời đâu có ǵ trường cửu. Người ta có thể thay đổi bất cứ ǵ người ta muốn. Mỗi chính thể một vận mệnh. Mỗi chính sách một sáng kiến riêng. Không ai nhận mộ th́ người ta rỡ đưa vào một nơi. Nhưng người ta làm cho có lệ. Họ để lẫn lộn, tôi không c̣n t́m ra tôi nữa. Bây giờ tôi không biết ḿnh c̣n xương cốt không. Tất cả sọ người đều giống nhau. Thế là tôi mất tên tuổi một kiếp làm người.
* * *
Tôi không c̣n nghĩa trang để về. Tôi không c̣n ngôi mộ để nh́n ḿnh. Tôi đi về đâu?
Tất cả những người tôi quen không c̣n ai sống sót. Chiếc xe lăn của người tôi quen biết sau cùng đă thành sắt rỉ bao năm rồi. Những người sống với tôi thời ấy đều chết cả. Mới ngày nào ăn cơm với nhau, cùng đi chơi biển với nhau, cùng dạo phố. Thế mà bây giờ im quá. Tôi đi qua phố. Tôi bước qua nhà. Từng con đường. Không gặp một ai. Căn nhà xưa tôi ở, bây giờ ai đó làm chủ, lạ lắm. Nhiều căn nhà không c̣n nữa.
Tất cả kỷ niệm liên quan tới tôi không c̣n ǵ. Những tấm h́nh tôi chụp trên những thành phố tôi đi qua, nay ở đâu? Không c̣n một chút ǵ. Tất cả những người tôi gặp hôm nay như người từ hành tinh khác đến chiếm trái đất của tôi ngày xưa. Tôi không biết một ai. Hoàn toàn không biết một ai. Người ta không thể tưởng tượng nổi nếu tôi hỏi họ xem có ai biết kỷ niệm của tôi ở đâu.
Đi t́m ngôi mộ ḿnh mà không thấy. Đứng phân vân, rồi tôi nghĩ ḿnh là linh mục, tôi có thể trở về nhà thờ.
Nhà thờ cũng không có ai biết tôi. Đây có phải là nhà thờ ngày xưa tôi sống không?
- Thưa ngài, không phải, chúng tôi mới dựng lại nhà thờ này. Cái cũ đập rồi.
Tôi bàng hoàng không tin như thế. Mới có nửa thế kỷ mà thay đổi như thế sao? Có thể tôi lầm. Tôi đi t́m chỗ khác.
Công tŕnh trường cửu nhất là nhà thờ mà cũng không c̣n sao? Tôi đi t́m sổ rửa tội. Đấy là nơi chữ kư tôi sẽ nằm vĩnh viễn trong Giáo Hội. Cũng không c̣n. Một cơn hỏa hoạn đă cháy hết. Những ǵ là trường cửu như thế mà cũng không lưu được dấu vết một lần tôi làm người trên cơi đời này sao? Cuộc tảo mộ lần thứ ba này vắng vẻ hơn hai lần trước nhiều. Ngày lễ vàng, kỷ niệm 50 năm tôi chết. Không c̣n dấu vết.
Tôi đứng bơ vơ nh́n ḍng đời trôi. Chả ai biết ḿnh. Ḿnh chả biết ai. Nhớ lại mới ngày nào đây mà giờ sao khác biệt lạnh lùng thế. Ngày ấy tôi làm chủ biết bao nhiêu thứ. Mấy dẫy nhà cho thuê. Tiền bạc. Xe cộ. Tôi lao đao trong đời cho bao nhiêu chuyện. Bây giờ là hư vô. Kể cả hai tiệm nail. Hai bàn tay tôi trần trụi đứng nh́n ḍng đời. Đời không thuộc về tôi nữa.
Nhớ lại những ngày đó, bấy giờ mọi sự sao như trường tồn vĩnh cửu. Chúng có sức thu hút mê hoặc. Tôi bị ràng buộc khổ sở vào bao nhiêu điều. Tôi không có thời gian nh́n hoàng hôn buông nắng. Bận rộn không thấy nắng đưa mây xuống chân đồi. Tôi không nghe bài ca con họa mi hót lúc gió xuân. Tôi không thấy những chùm hoa dại đong đưa giữa trời đất vui niềm vui tự do.
Ngày đó mất ḷng nhau cũng chỉ v́ những thứ ràng buộc ấy. Tôi mất bao hạnh phúc của cánh bướm thong thả buông chơi bên sườn đồi.
Ngày đó sao tôi sống khổ sở v́ những cạnh tranh. Tôi mất bao thanh thản của tâm hồn. Tôi mất bao êm ả như cánh én êm đềm báo tin mai vàng đang nở.
Ngày đó sao sống đau đớn v́ những bực ḿnh. Tôi mất bao tối nh́n trăng buông ánh sáng xuống thung lũng.
Ngày đó sao sống lo âu v́ không tin tưởng được nhau. Tôi mất bao bến bờ đẹp của biển lúc sương khuya, rất mênh mông.
Ngày đó tôi lo tương lai sống ra sao. Tôi mất bao nhiêu cơi trời thênh thang. Tôi không nghe có tiếng sáo vi vu bên đời. Trái tim tôi chật hẹp v́ quá nhiều tiếng thở dài.
Tôi đứng đây nh́n lại cuộc sống của ḿnh nửa thế kỷ về trước. Tôi hỏi ḷng tôi: Những bon chen kia đâu rồi? Những điều làm tôi giận dữ kia đâu rồi? Những thứ tôi yêu mến kia đâu rồi? Những thành công của tôi đâu rồi? Những lo âu của tôi đâu rồi? Chả c̣n ǵ.
Mọi sự đă hết. Bây giờ tôi đi về đâu?
Tôi không c̣n nghĩa trang về thăm mộ.
Tôi không c̣n người quen về nh́n xem họ c̣n giữ kỷ niệm nào của tôi không.
Vậy bây giờ tôi đi về đâu?
Tôi chỉ c̣n một cơi đi về vĩnh cửu phía bên kia. Tôi sẽ không bao giờ trở lại đây một lần nữa. Hôm nay là lần cuối cùng.
Phía bên kia là chốn nào?
Ngày c̣n sống, tôi đă vẽ đường về chốn bên kia cho tôi. Hôm nay tôi cần tấm bản đồ đó. Ngày ấy tôi vẽ rơ đường th́ hôm nay tôi thong thả, an tâm đi về. Ngày ấy tôi vẽ cong co th́ hôm nay tôi bối rối hoang hoang.
Tôi đi về đâu phía bên kia?
Hôm nay không có ai đi với tôi.
Đường tôi đi một ḿnh.
* * *
Lần tảo mộ thứ hai. Ngày silver jubilee, tôi nh́n lại đời ḿnh, nếu lấy con số 100 cho chẵn, tôi thấy 98 phần trăm những ǵ tôi nh́n, tôi chiếm hữu đều không đem đi được. Chỉ có hai phần trăm là:
- T́nh yêu Chúa và trái tim bao dung với anh em.
Chỉ có hai phần trăm ấy đem theo được thôi. Nhà thờ cũng bỏ lại. Bản đồ ngày xưa tôi vẽ có rơ không hay chằng chịt không biết lối nào đi.
Bây giờ là định mệnh.
Không c̣n chốn nào trần gian mà về.
- Giả sử tôi được làm người trở lại, tôi sẽ sống thế nào?
Tôi lại giả sử vậy thôi, trễ quá rồi. Tôi không thể vẽ lại bản đồ một lần nữa.
* * *
“Người ta chỉ gặt hái những ǵ họ đă gieo văi. Nếu họ gieo văi nơi thửa ruộng xác thịt, họ sẽ gặt hái được mùa màng băng hoại; nhưng nếu hạt giống gieo xuống của họ là thần trí th́ họ sẽ gặt được sự sống trường sinh” (Gal. 6: 8).
Bây giờ, tôi đi lối riêng của tôi, lối về mùa màng đă gieo văi lúc c̣n sống. Mộ tôi không c̣n. Chết rồi tôi mới tha thiết nuối tiếc thời gian. Chẳng c̣n lư do ǵ để được phép nấn ná về thăm lại chốn xưa. Hạnh phúc hay thở dài. Bất cứ đi về đâu th́ bây giờ tôi cũng phải nói lời vĩnh biệt.
Vĩnh biệt nhé. Thôi, tôi xin đi.
NGUYỄN TẦM THƯỜNG
Ghi chú:
Ngày Tảo Mộ (Trở về thăm mộ sau 3 ngày, trong tập CÔ ĐƠN VÀ SỰ TỰ DO, đă có audio CD)
Ngày Lễ Bạc và Ngày Lễ Vàng (Trích tập ĐƯỜNG ĐI MỘT M̀NH sẽ có audio CD Mùa Chay 2007)
Offline