
You are not logged in.
THAN THÂN
Bốn bề công nợ eo sèo
Chỉ vì một nỗi tôi nghèo mà thôi
Tôi làm tôi chẳng có chơi
Nghèo đâu nghèo mãi, trời ơi hỡi trời!
Bồng bồng mẹ bế con sang
Đò to, nước lớn mẹ mang con về
Mang về đến gốc bồ đề
Xoay trở hết nghề mẹ bán con đi
Cái cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo nuôi chồngtiếng khóc nỉ non
Con cò mà đi ăn đêm
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao
Oâng ơi!Oâng vớt tôi nao
Tôi có lòng nào ông hãy xáo măng
Có xáo thì xáo nước trong
Đừng xáo nước đục đau lòng cò con
Con quan thì lại làm quan
Con nhà kẻ khó đốt than cả ngày
Gánh cực mà đổ lên non
Còng lưng mà chạy cực còn theo sau
Giàu từ trong trứng gìu ra
Khó từ ngã ba, ngã bảy khó về
Người ta đi cấy lấy công
Tôi nay đi cấy tay không trở về
Trời sao trời ở chẳng cân
Kẻ ăn không hết người lần không ra
Người thì mớ bảy mớ ba
Người thì áo rách như là áo tơi
CHÂM BIẾM
Ba cô đội gạo lên chùa
Một cô yếm thắm bỏ bùa cho sư
Sư về sư ốm tương tư
Oám lăn ốm lóc, cho sư trọc đầu
Ai làm cho dạ sư sầu
Cho ruột sư héo như bầu đứt dây
Bươm bướm mà đậu cành hồng
Đã yêu con chị lại bồng con em
Con ơi! Nhớ lấy câu này
Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan
Hòn đất mà biết nói năng
Thì thầy địa lý hàm răng không còn
Sư đi chùa mốc sân rêu
Mõ khuya ai gõ, chuông chiều ai khua
Vinh hoa là cái trò đùa
Đã tu không trót, lại mua trò cười
Thầy cúng ngồi cạnh giường thờ
Mồm thì lẩm bẩm, tay sờ đĩa xôi
Tiền buộc dải yếm bo bo
Trao cho thầy bói đâm lo vào mình
Tử vi xem số cho người
Số thầy thì để cho ruồi nó bâu
Vua Lê ba mươi sáu tàn vàng
Thấy gái đi đàng ngó ngó nom nom
Cô nào óng ả son son
Vua đóng cũi hòm, đem trẩy về kinh
CON NGƯỜI VÀ CUỘC SỐNG
Aên được ngủ được là tiên
Không ăn không ngủ mất tiến thêm lo
Aên quả nhớ kẻ trồng cây
Aên gạo nhớ kẻ đâm xay giần sàng
Ai ơi chớ vội cười nhau
Cây nào mà chẳng có sâu chạm cành
Ai ơi chớ vội cười nhau
Cười người hôm trước, hôm sau người cười
Ai ơi cứ ở cho lành
Tu nhân tích đức để dành về sau
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn
Bạn bè là nghĩa tương tri
Sao cho sau trước một bề mới nên
Chỉ đâu mà buộc ngang trời
Tay đâu mà bịt miệng người thế gian
Chim khôn kêu tiếng rảnh rang
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe
Chim khôn tránh bẫy tránh giò
Người khôn tránh kẻ hồ đồ mới khôn
Chớ thấy sóng cả mà lo
Sóng cả mặc sóng chèo cho có chừng
Dã tràng se cát biển Đông
Nhọc lòng mà chẳng nên công cán gì
Đi cho biết đó biết đây
Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn
Giàu đâu những kẻ ngủ trưa
Sang đâu những kẻ say sưa tối ngày
Giàu người ta chẳng có tham
Khó thì ta liệu ta làm ta ăn
Hoa sen mọc bãi cát lầm
Tuy rằng lấm láp vẫn mầm hoa sen
Hoa thơm ai dễ bỏ rơi
Người khôn ai nỡ nặng lời với ai
Khi giàu chẳng có đỡ ai
Đến khi hoạn nạn chẳng ai đỡ mình
Khôn ngoan chẳng lọ là nhiều
Người khôn mới nói nửa điều đã khôn
Khó mà biết lẽ biết lời
Biết ăn, biết ở hơn người giàu sang
Kim vàng ai nỡ uốn câu
Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời
Lòng ta ta đã chắc rồi
Dù ai giục đứng giục ngồi chớ nao
Mật ngọt càng tổ chết ruồi
Những nơi cay đắng là nơi thật thà
Muốn no thì phải chăm làm
Một hạt thóc vàng, chín hạt mồ hôi
Muốn sang thì bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy
Nghèo nhân nghèo nghĩa thì lo
Nghèo tiền nghèo bạc chẳng lo là nghèo
Người gian thì sợ người ngay
Người ngay chẳng sợ đường cày khúc khuyu
Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng
Non cao ai đắp mà cao
Sông sâu do bởi ai đào mà sâu?
Nói chín thì nên làm mười
Nói mười làm chín kẻ cười người chê
Nói lời thì giữ lấy lời
Đừng như con bướm đậu rồi lại bay
Ra vời mới biết nông sâu
Ở trong lạch hói biết đâu mà dò
Sông sâu nước chảy đá mòn
Của kia ăn hết nghĩa còn ghi xương
Sự đời nghĩ cũng nực cười
Một con cá lội mấy người thả câu
Thà rằng ăn bát cơm rau
Còn hơn cá thịt nói nhau nặng lời
Thương ai củ ấu cũng tròn
Không thương quả bồ hòn cũng vuông
Thương ai thương cả đường đi
Ghét ai ghét cả tông ti họ hàng
Thức lâu mới biết đêm dài
Ở lâu mới biết là người có nhân
Tốt gỗ hơn tốt nước sơn
Xấu người đẹp nết còn hơn đẹp người
Trăm năm ai chớ bỏ ai
Chỉ thêu nên gấm, sắt mài nên kim
Trăm năm ba đá thi mòn
Nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ
Trăm năm lòng gắn dạ ghi
Dầu ai đem bạc đổi chi mặc ai
Vàng thì thử lửa thử than
Chuông kêu thử tiếng, người ngoan thử lời
LAO ĐỘNG VÀ NGHỀ NGHIỆP
Anh đi anh nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống, nhớ cà chấm tương
Nhớ ai dãi nắng dầm sương
Nhớ ai tát nước bên đường hôm mai
Cày đồng đang buổi ban trưa
Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày
Ai ơi, bưng bát cơm đầy
Dẻo thơ một hạt đắng cay muôn phần
Con tằm nó nằm ăn lá dâu
Có khi ăn mất cả trâu lẫn bò
Con trai tát nước, nàng dâu đi mò
Cha chài, mẹ lưới, con câu
Đói thì ăn ráy ăn khoai
Chớ thấy lúa trổ tháng hai mà mừng
Những người đi biển làm nghề
Thấy dòng nước nóng thì về đừng đi
Sóng lừng, bụng biển ầm ì
Bão mưa ta tránh chớ hề ra khơi
Rủ nhau đi cấy đi cày
Bây khó nhọc có ngày phong lưu
Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Chồng cày vợ cấy, con trâu đi bừa
Trâu ơi, ta bảo trâu này
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta
Cấy vốn nghiệp nông gia
Ta đây trâu đấy, ai mà quản công
Bao giờ cây lúa còn bông
Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn
Trên trời có ông sao Thần
Bốn mùa chỉ lối cho dân ăn làm
Sang xuân Thần cuối lom khom
Là mùa trồng đậu dân làng biết chăng ?
Bước sang tháng chin rõ trăng
Lưng Thần hơi đứng là đang gặt mùa
LỊCH SỬ VÀ ĐẤT NƯỚC
Ai lên Biên Thượng, Lam Sơn
Nhớ Lê Thái Tổ chặn đường quân Minh
Ai về Bình Định mà nghe
Nói về chàng Lía, hát vè Quảng Nam
Ai về Hậu Lộc, Phú Điền
Nhớ đây Bà Triệu trận tiền xung phong
Ai về Hà Tĩnh thì về
Mặc lụa chợ Hạ, uống nước chè Hương Sơn
Ai về đến huyện Đông Anh
Ghé thăm phong cảnh Loa Thành Thục Vương
Cổ Loa hình ốc khác thường
Trải bao năm tháng nẻo đương còn đây
Ai về Phú Thọ cùng ta
Vui ngày giỗ Tổ tháng ba mùng mười
Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày giỗ Tổ mùng mười tháng ba
Ai về Thọ Lão hát chèo
Có thương lấy phận nàng Kiều thì thong
Bắc Cạn có suối đãi vàng
Có hồ Ba Bể, có nàng áo xanh
Cầu Quan vui lắm ai ơi
Trên thì chợ họp, dưới bơi thuyền rồng
Chiều chiều én liện truông Mây
Cảm thông chú Lía bị vây trong thành
Dịu dàng nết đất An Dương
Xưa nay là chốn văn chương nổi tài
Dù ai buồn đâu, bán đâu
Mồng mười tháng chín chọi trâu thì về
Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Trấn Võ, canh gà Thọ Cương
Mịt mù khói tỏa ngàn sương
Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ
Khôn ngoan qua cửa sông La
Dễ ai có cánh đi qua Luỹ Thầy
Lạy trời cho cả gió lên
Cho cờ vua Bình Định bay trên kinh thành
Mồng bảy hội Khám, mồng tám hội Dâu
Mồng chín đâu đâu trở về Hội Gióng
Đồng Đăng có phố Kì Lừa
Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh
Ai lên xứ Lạng cùng anh
Tiếc công bác mẹ sinh thành ra em
Tay cầm bầu rượu nắm nem
Mảng vui quên hết lời em dặn dò
Đồng Tháp Mười cò bay thẳng cánh
Nước Tháp Mười lấp lánh cá tôm
Đức Thọ gạo trắng nước trắng
Ai về Đức Thọ thong dong con người
Đời vua Vĩnh Tộ lên ngôi
Cơm trắng đầy nồi, trẻ chẳng cho ăn
Ngó qua bên canh Tô Châu
Thấy em gánh trên đầu giắt trâm
Nhất cao là núi Tản Viên
Nhất sâu là vũng Thủy Tiên cửa Vừng
Nhà Bè nước chảy chia hai
Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về
Nhong nhong ngựa ông lại về
Cắt cỏ bồ đề cho ngựa ông ăn
Sa Nam trên chợ dưới đò
Nơi đây Hắc Đế kéo cờ dụng binh
Sông Lam một dải nông sờ
Nhớ người quân tử bơ vơ nổi chìm
Sông Thao nước đục người đen
Ai lên phố Eûn cũng quên đường về
Vĩnh Long có cặp rồng vàng
Nhất Bùi Hữu Nghĩa nhì Phan Tuấn Thần
Vườn ai trồng trúc trồng tre
Ở giữa trồng chè, hai bên đào ao
Aáy nhà một đấng anh hào
Họ Phan, làng Thái, đồng bào kính yêu
Xứ Nam nhất chợ Bằng Vồi
Xứ Bắc: Vân Khánh, xứ Đoài: Hương Canh
Offline
Tổng hợp
--------------------------------------------------------------------------------
Ai ơi chí ở cho bền
Dù ai đổi hướng xoay nền mặc ai
Dù ai nói Ðông nói Tây,
Ta đây vẫn vững như cây giữa rừng
Ai ơi chơi lấy kẻo già
Măng mọc có lứa người ta có thì
Chơi xuân kẻo hết xuân đi
Cái già sồng sộc nó thì theo sau
Bánh cả mâm, sao em kêu rằng bánh ít ?
Trầu cả chợ, sao em gọi là trầu không?
Trai nam nhi không đối đặng
Gái má hồng xin thử đối xem !
Biết bao gái đẹp như hoa
Vỡ trâm, gãy xuyến, chìm thoa, rơi vàng
Cá bống đi tu
Cá thu nó khóc
Cá lóc nó rầu
Phải chi ngoài biển có cầu
Anh ra ngoài đó giải sầu cho em
Cá bống còn ở trong hang
Lá rau tập tàng còn ở ruộng dâu
Ta về, ta sắm cần câu
Câu lấy cá bống, nấu rau tập tàng
Canh cải mà nấu với gừng
Chẳng ăn thì chớ xin đừng chê bai
Cây khô tưới nước cũng khô
Vận nghèo đi đến xứ mô cũng nghèo
Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng
Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày
Chân đi ba bước lại dừng
Tuổi em còn bé chưa từng đi buôn
Ði buôn cho đáng đi buôn
Ði buôn cau héo có buồn hay không
Chiều chiều con quạ lợp nhà
Con cu chẻ lạt, con gà đưa tranh
Chèo bẽo nấu cơm nấu canh
Chìa vôi đi chợ mua hành về nêm
Chiều chiều én liệng trên trời
Rùa bò dưới đất, khỉ ngồi trên cây
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ người aó trắng khăn điều vắt vai
Chiều chiều ông chánh về Tây
Cô ba ở lại lấy thầy Thông Ngôn
Thông ngôn, ký lục bạc chục không màng
Lấy chồng thợ bạc đeo vàng đỏ tay
Chiều chiều ông Lã Ðồng Tân
Vai mang bầu rượu, tay cầm chiếc nem
Chiều chiều ra đứng gốc cây
Trông chim bay lượn, trông mây lưng trời
Trông xa xa tít xa vời
Những non cùng nước, những đồi cùng cây
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều
Chiều chiều trước bến Văn Lâu
Ai ngồi ai câu ai sầu ai thảm
Ai thương ai cảm ai nhớ ai trông
Thuyền ai thấp thoáng bên sông
Ðưa câu mái đẩy chạnh lòng nước non
Chiều chiều xách giỏ hái rau
Ngó lén mã mẹ ruột đau như dần
Chim bay về núi tối rồi
Sao không lo liệu còn ngồi chi đây ?
Chim chìa vôi bay ngang đám thuốc
Cá bãi trầu lội tuốt mương cau
Chim chuyền nhành ớt líu lo
Mảng sầu con bạn, ốm o gầy mòn
Chim còn mến cội mến cành
Anh đây cũng biết nghĩa sinh thành công lao
Chim quyên xuống đất ăn trùng
Anh hùng lỡ vận lên rừng đốt than
Chim quyên xuống suối tha mồi
Thấy em lao khổ, anh ngồi sao yên
Chim trời ai dễ đếm lông
Nuôi con ai dễ kể công tháng ngày
Chờ em biết đến bao giờ
Vạc kêu sườn núi, trăng mờ đầu non
Cho hay tiên lại tìm tiên
Phượng hoàng đâu dám sánh duyên đàn gà
Chơi hoa cho biết mùi hoa
Cầm cân cho biết cân già, cân non
Chơi trăng từ thuở trăng tròn
Chơi hoa từ thuở hoa còn trên cây
Chồng chê thì mặc chồng chê
Dưa khú nấu với cá trê càng bùi
Chồng cô, vợ cậu, chồng dì
Trong ba người ấy chết thì không tang
Cây xanh lá đỏ hoa vàng
Hạt đen rễ trắng đố chàng là chi
(Cây rau sam)
Ðánh chết, mà nết không chừa
Ðến mai ăn chợ, bánh dừa lại ăn
Ðàn bà goá như cá nấu canh
Ðã có bỏ hành, còn thêm tiêu ớt
Ðàn bà tốt tóc thì sang
Ðàn ông tốt tóc thì mang nặng đầu
Ðàn đâu mà gảy tai trâu
Ðạn đâu bắn sẻ, gươm đâu chém ruồi
Ðàn ông đi biển có đôi
Ðàn bà đi biển mồ côi một mình
Ðàn ông không râu vô nghì
Ðàn bà không vú lấy gì nuôi con
Ðêm khuya trăng dọi lầu son
Vào ra thương bạn, héo hon ruột vàng
Bển qua đây đàng đã xa đàng
Dầu tui có lâm nguy thất thế
Hỏi con bạn vàng nó cứu không?
Chiều rồi kẻ Bắc, người Ðông
Trách lòng người nghĩa, nói không thiệt lời
Ði đâu mà vội mà vàng
Mà vấp phải đá mà quàng phải dây
Thủng thỉnh như chúng anh đây
Thì đá đâu vấp, dây đâu mà quàng
Ðố anh con rít mấy chưn
Cầu Ô mấy nhịp, chợ Bưng mấy người
Mấy người bán áo con trai
Chợ trong bán chỉ, chợ ngoài bán kim
Gan teo mấy đoạn, ruột thắt mấy từng
Mình bảy buôi lỗ miệng đặng cầm chừng xa tui
Gái lấy trai đứng là gái dại
Trai lấy rồi trai lại bán rao
Gái đâu có thứ hỗn hào
Trai chưa làm rể, gái vào làm dâu
Già thì đặc bí bì bì
Con gái đương thì rỗng toác toàng toang
Ngoài xanh trong trắng như ngà
Ðàn ông cũng chuộng, đàn bà cũng yêu
(Ðố là gỉ - cau dầy)
Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay
Gió đưa gió đẩy bông trang
Bông búp về nàng, bông nở về anh
Gió đưa liễu yếu, mai quằn
Liễu yếu mặc liễu, mai quằn mặc mai
Gió đưa trăng thì trăng đưa gió
Con trăng lặn rồi gió biết đưa ai ?
Bình bồng ở giữa Giang Tân
Bên tình bên nghĩa, biết phân bên nào
Củi đậu nấu đậu ra dầu
Cưới em không đặng anh cạo đầu đi tu
Dõi dõi theo anh
Về nơi Châu thành
Coi nam thanh nữ tú
Ở chi đất này vượn hú chim kêu
Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hoả đối sầu miên
Giữa canh khuya nghe tiếng ai thỏ thẻ bên thuyền
Hỏi thăm quân tử vượt biên nơi nào ?
Làm người ai muốn cùi đui
Phải sao chịu vậy, không vui chẳng buồn
Má ơi đừng gả con xa
Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu
Màn hoa lại trải chiếu hoa
Bát ngọc thì phải đũa ngà, mâm son
Mày thì cong tợ trăng non
Mặt thuôn trứng ngỗng ngó mòn lông nheo
Mạch trong nước chảy ra trong
Thế nào đi nữa, con dòng vẫn hơn
Mây xưa cũng bỏ non về
Em xưa cũng giã câu thề đó đây
Nhớ đành biết mấy tầm tay
Chim bay biển Bắc hoa gầy bãi Ðông
Mười năm lưu lạc giang hồ
Một ngày tu tỉnh, cơ đồ lại nên
Một lo đứng cửa trông ra
Hai lo đi lấy chồng xa nước người
Ba lo sợ chị em cười
Bốn lo đi ngược, về xuôi sao đành
Năm lo lúc tử, lúc sinh
Sáu lo con gái một mình đường xa
Bảy lo nhớ cửa nhớ nhà
Tám lo còn chút mẹ già ai nuôi
Chín lo em thiệt cả mười
Ðể em kiếm lối tìm nơi đi về
Người ta tuổi tí tuổi mùi
Còn em thì chịu bùi ngùi tuổi (tủi) thân
Nhớ ai bổi hổi bồi hồi
Như đứng đống lửa, như ngồi đống than
Nhớ ai con mắt lim dim
Chân đi thất thểu như chim tha mồi
Nhớ ai hết đứng lại ngồi
Ngày đêm tơ tưởng một người ở xa
Nhớ ai nhớmãi thế này
Nhớ đêm quên ngủ, nhớ ngày quên ăn
Nhờ cô nhờ bác giúp lời
Chị em giúp của, ông trời định đôi
Ông chết, thì thiệt thân ông
Bà tôi sắp sửa lấy chồng nay mai
Bà chết, thì thiệt thân bà
Ông tôi sắp sửa lấy ba nàng hầu
Ở đâu mà chẳng biết ta
Ta con ông Sấm, cháu bà Thiên Lôi
Xưa kia ta ở trên trời
Ðứt dây rơi xuống làm người thế gian
Ở đời muôn sự của chung
Hơn nhau một tiếng anh hùng mà thôi
Ra đi là sự đã liều
Nắng mai phố lạ, mưa chiều thôn xưa
Ra đi gặp vịt cũng lùa
Gặp duyên cũng kết gặp chùa cũng tu
Ra đi ngó trước ngó sau
Ngó nhà thấy cột, ngó cau thấy buồng
Ra đường bà nọ bà kia
Về nhà không khỏi cái nia cái sàng
Ra đường võng lộng nghêng ngang
Về nhà hỏi vợ cơm rang đâu rồi
Ra sông mới biết cạn sâu
Ở trong lạch hói, biết đâu mà dò
Rau muống bắt cuống rau răm
Làm chi đến nỗi chàng cầm cổ tay
Rau răm đất cứng dễ bứng khó trồng
Dù thương cho lắm cũng chồng người ta
Rau răm hái ngọn còn tươi
Lặng nghe anh nói mấy lời mà cay
Kể chi những chuyện trước đây
Lòng em tưởng những núi này, non kia
Sáng về con Hai nó cắt
Con Ba nó dột
Con Tư nó lược
Con Năm nó viền
Con Sáu kết nút
Con Bảy nó đơm khuy
Sáng ngày anh cất bước ra đi
Con Tám nó kéo
Con Chín nó trì
Mười ơi để vậy còn gì áo anh
Súp lê một còn than còn thở
Súp lê hai nửa ở nửa về
Súp lê ba tàu ra biển Bắc
Tay vịn song sắt miệng chắc lưỡi kêu trời
Chồng Nam vợ Bắc sống đời đặng saỏ
Tập tầm vông
Chị lấy chồng, em ở goá
Chị ăn cá, em mút xương
Chị nằm giường, em nằm đất
Chị hút mật, em liếm ve
Chị ăn chè, em liếm bát
Chị coi hát, em vỗ tay
Chị ăn mày, em xách bị
Chị làm đĩ, em xỏ tiền
Chị đi thuyền, em đi bộ
Chị kéo gỗ, em lợp nhà
Chị trồng cà, em trồng bí
Chị tuổi tí, em tuổi thân
Chị tuổi dần em tuổi mẹo
Chị ăn kẹo, em mút cây
Tháng giêng là tháng ăn chơi
Tháng hai trồng đậu, trồng khoai, trồng cà
Tháng ba thì đậu đã già
Ta đi, ta hái về nhà phơi khô
Tháng tư đi tậu trâu bò
Ðể cho ta chuẩn bị làm mùa tháng năm
Sáng ngày đem lúc ra ngâm
Bao giờ mọc mầm ta sẽ vớt ra
Gánh đi ta ném ruộng ta
Ðến khi lên mạ, thì ta nhổ về
Lấy tiền mượn kẻ cấy thuê
Cấy xong rồi mới trở về nghỉ ngơi
Cỏ lúa dọn đã sạch rồi
Nước ruộng vơi mười, còn độ một hai
Ruộng thấp đóng một gàu giai
Ruộng cao thì phải đóng hai gàu sòng
Chờ cho lúa có đòng đòng
Bấy giờ ta sẽ trả công cho người
Bao giờ cho đến tháng mười
Ta đem liềm hái ra ngoài ruộng ta
Gặt hái ta đem về nhà
Phơi khô, quạt sạch ấy là xong công .
Thà rằng chẳng biết cho xong
Biết ra như xúc, như đong lấy sầu
Thà rằng ăn nửa quả hồng
Còn hơn ăn cả chùm sung chát lè
Thà thua xuống láng, xuống bưng
Bỏ ra đầu giặc, lỗi chưn quân thần
Thẩn thơ tựa gốc mai già
Hỏi thăm bà Nguyệt có nhà hay không
Thế gian chuộng của, chuộng công
Nào ai có chuộng người không bao giờ
Thế gian được vợ mất chồng
Ðâu phải như rồng mà được cả đôi
Thói thường gần mực thì đen
Anh em bạn hữu phải nên chọn người
Thuyền đây nhớ bến vô cùng
Ngặt vì đồn bót ngại ngùng khó qua
Thuyền đây ý cũng muốn qua
Thuế má đóng đủ, gãy cha cái cột buồm
Thuyền ơi có nhớ bến chăng
Bến thì một dạ khăng khăng nhớ thuyền
Thuyền phải theo lái, gái phải theo chồng
Chồng đi hang rắn hang rồng vợ cũng phải theo
Tới đây dầu đói giả no
Dầu khôn giả dại đặng dò ý em
Tới đây không hát thì hò
Không hò không phải con cò mà ngóng cổ nghe
Tới đây mướp lại gặp dưa
Bầu kia gặp bí sao chưa chung giàn?
Tới đây thì ở lại đây
Chừng nào bén rễ quen cây hãy về
Trai khôn tìm vợ chợ đông
Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân
Trái cau lửa, sao mà anh gọi là cau không nóng
Tóc dợn sóng, sao mà sóng không trào
Trai nam nhi mà đối đặng gái má đào xin theo
Trâu kia kén cỏ bờ ao
Anh kia không vợ đời nào có con
Người ta con trước, con sau
Thân anh không vợ như cau không buồng
Cau không buồng như tuồng cau đực
Trai không vợ cực lắm anh ơi
Người ta đi đón, về đôi
Thân anh đi lẻ, về loi một mình
Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhụy vàng
Nhụy vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn
Tròn như mặt trăng
Ðó là bánh xèo
Có cưới có cheo
Ðó là bánh hỏi
Ði đứng mệt mỏi
Ðó là bánh bò
Ăn không đặng no
Ðó là bánh ít
Giống nhau như hệt
Ðó là bánh in...
Uống rượu ăn nói cù cưa
Chuyện có một chút
Mà hết cả buổi trưa cằn nhằn
Vân Tiên cõng mẹ trở ra
Ðụng phải cột nhà cõng mẹ trở vô
Vân Tiên cõng mẹ trở vô
Ðụng phải cái bồ cõng mẹ trở ra
Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắc lẻo ghập ghềnh khó đi
Khó đi mượn chén ăn cơm
Mượn ly uống rượu, mượn đờn kéo chơi
Kéo chơi ba tiếng đờn cò
Ðứt dây đứt nhợ quên hò sự xang
Ví dầu thiếp chẳng yêu chàng
Xin đưa thiếp xuống đò ngang thiếp về
Ví dầu lịch vắn lươn dài
Quạ đen, cò trắng, thằng chài xanh lông
Vì mây nên núi lên trời
Vì cơn gió thổi, hoa cười với trăng
Vì sông nên phải lụy thuyền
Chớ như đường liền ai phải lụy ai!
Vì tình em phải tới nơi
Trăm năm duyên phải một ngày mà nên
Làm trai chí ở cho bền
Ðừng lo muộn vợ, đừng phiền muộn con
Vị gì một giải Sông Ngân
Làm cho Chức Nữ chẳng gần Ngưu Lang
Vô chùa lạy Phật cầu chồng
Ông Phật ổng nói đờn ông hết rồi
Vui từ trong cửa vui ra
Buồn từ ngã bảy, ngã ba buồn về
Sưu Tầm
Offline
Tình yêu
Ai đem con sáo sang sông
Ðể cho con sáo sổ lồng bay cao
Ai đi bờ đất một mình
Phất phơ chiếc áo giống hình phu quân
Ai đi đâu đấy hỡi ai
Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm
Ai đi đường ấy hỡi ai
Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm
Tìm em như thể tìm chim
Chim bay biển Bắc, đi tìm biển Ðông
Ai đi muôn dặm non sông
Ðể ai chứa chất sầu đong vơi đầy
Ai làm cho bướm lìa hoa
Cho chim xanh, nở bay qua vườn hồng
Ai làm cho dạ em buồn
Cho con bướm lụy, chuồn chuồn lụy theo
Ai làm Nam Bắc phân kỳ
Cho hai giòng lệ đầm đìa nhớ thương
Ai về có nhớ ta chăng
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười
Ai về em gởi bức thơ
Hỏi người bạn cũ bây giờ nơi nao
Non kia ai đắp mà cao
Sông kia, biển nọ ai đào mà sâu
Anh buồn có chỗ thở than
Em buồn như ngọn nhang tàn thắp khuya
Anh đã có vợ hay chưa ?
Mà anh ăn nói gió đưa ngọt ngào
Mẹ già anh ở nơi nao ?
Ðể em tìm vào hầu hạ thay anh
Anh đi ba bữa anh về
Rừng sâu nước độc anh đừng ở lâu
Anh đi đường ấy xa xa
Ðể em ôm bóng trăng tà năm canh
Nước non một gánh chung tình
Nhớ ai ai có nhớ mình hay chăng
Anh đi em một ngó chừng
Ngó sông sông rộng, ngó rừng rừng sâu
Anh đi, em ở lại nhà
Hai vai gánh vác mẹ già, con thơ
Lầm than bao quản muối dưa
Anh đi, anh liệu chen đua với đời
Anh đi kiệu lộng ba bông
Bỏ em cấy lúa đồng không một mình
Anh thương em trầu hết lá lươn
Cau hết nửa vườn, cha mẹ nào hay
Dầu mà cha mẹ có hay
Nhứt đánh nhì đày, hai lẽ mà thôi
Gươm vàng để đó em ôi
Chết thì chịu chết, lìa đôi anh không lìa
Anh về bán ruộng cây da
Bán cặp trâu già, mới cưới đặng em.
Anh về đếm hết sao trời
Em đây kết tóc ở đời với anh
Anh về em chẳng dám đưa
Hai hàng nước mắt như mưa tháng Mười
Anh về để áo lại đây
Ðể khuya em đắp gió Tây lạnh lùng.
Gió lạnh lùng lấy mùng em đắp
Ðể áo anh về đi học kẻo trưa.
Anh về em chẳng cho về
Em níu vạt áo em đề câu thơ
Câu thơ ba chữ rành rành
Chữ trung, chữ hiếu, chữ tình là ba
Chữ trung thì để phần cha
Chữ hiếu phần mẹ đôi ta chữ tình
Ba đồng một mớ trầu cay
Sao anh không hỏi những ngày còn không?
Bây giờ em đã có chồng
Như chim vào lồng, như cá cắn câu
Cá cắn câu biết đâu mà gở
Chim vào lồng biết thuở nào ra
Bao giờ cạn rạch Ðồng Nai
Nát chùa Thiên Mụ mới phai lời nguyền
Bao giờ cây cải làm đình
Gỗ lim ăn ghém thì mình lấy ta
Bao giờ cho chuối có cành
Cho sung có nụ, cho hành có hoa
Bao giờ chạch đẻ ngọn đa
Sáo đẻ dưới nước, thì ta lấy mình
Bao giờ cho đặng thảnh thơi,
Tay têm thuốc cống, mong mời lang quân
Bao phen lên ngựa ra về
Cầm cương níu lại xin đề câu thơ
Câu thơ ba bốn câu thơ
Câu đợi, câu chờ, câu nhớ, câu mong
Bắp non mà nướng lửa lò
Ðố ai ve được con đò Thủ Thiêm
Bậu buồn, qua dễ chẳng buồn
Cá dưới sông biếng lội, chim trên nguồn biếng bay
Bảy với ba tính ra một chục
Còn tam tứ lục tính lại cửu chương
Liệu bề đáp được thì thương
Ðừng gieo gánh nặng nửa đường bỏ em
Bây giờ mận mới hỏi đào
Vườn hồng đã có ai vào hay chưa ?
Mận hỏi thời đào xin thưa
Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào
Bên này sông em bắc cây cầu mười tấm ván
Bên kia sông em lập cái quán mười hai từng
Bán buôn nuôi mẹ cầm chừng đợi anh
Bến em có gốc dừa tơ
Ðêm trăng em đứng em chờ đợi ai
Ba trăng là mấy mươi hôm,
Mai Nam nắng trước, chiều Nồm quạnh sau
Chàng đừng phụ khó tham giàu
Khi lành tôn trượng, khi đau phụ phàng
Bạc sao bạc trắng như vôi
Ðể cho nước chảy hoa trôi lỡ làng
Bắc thang lên hái hoa vàng
Vì ai cho thiếp biết chàng từ đây
Bạn nghèo thuở trước chớ quên
Vợ cùng kham khổ, chẳng nên phụ tình
Bởi anh đành đoạn
Ðốn ngọn cây bần
Không cho ghe cá đậu gần ghe tôm
Thương anh em phải sớm hôm ngóng chờ
Bóng trăng anh tưởng bóng đèn
Bóng cây anh ngỡ bóng thuyền em sang
Bùn xa bèo, bùn khô bèo héo
Lựu xa đào, lựu xéo đào xiên
Vàng cầm trên tay rớt xuống không phiền
Chỉ phiền một nỗi nợ với duyên không tròn
Bước sang canh một anh thắp ngọn đèn vàng
Chờ con bạn ngọc thở than đôi lời
Canh hai vật đổi sao dời
Tính sao nàng tính trọn đời thủy chung
Canh ba cờ phất trống rung
Mặc ai ai thẳng, ai dùn mặc ai
Canh tư hạc đậu cành mai
Sương sa lác đác khói bay mịt mờ
Canh năm tơ tưởng tưởng tơ
Chiêm bao thấy bậu, dậy rờ chiếu không
Bước xuống ruộng sâu, em mang sầu tấc dạ
Tay em ôm bó mạ, luỵ ứa hai hàng
Ai làm lỡ chuyến đò ngang
Cho loan với phượng đôi hàng biệt ly
Bớ người không quen ơi
Nghe anh em cũng muốn thương nhiều
Nhưng hoa đà có chủ, khó chiều dạ anh
Bên kia sông, ai lập kiểng chùa Tân Thiện
Bên này sông, qua lập cái huyện Hà Ðông
Huyện Hà Ðông để cho ông Bao Công xử kiện
Chùa Tân Thiện nhiều kẻ tu hành
Chim kêu dưới suối trên cành
Qua không bỏ bậu, sao bậu đành bỏ qua?
Biết anh thích mắm cá trèn
Nên em chịu khó bẻ thêm đọt xoài
Chớ bông trang trước cửa ai sửa bông trang vàng
Ngày thời chuyện vãn nên tối lại mơ màng thấy em
Cách một khúc sông kêu rằng cách thủy
Sàigon xa, chợ Mỹ không xa
Gởi thơ thăm hết mọi nhà
Trước thăm phụ mẫu sau là thăm em
Cầm tay em như ăn bì nem gỏi cuốn
Dựa lưng nàng như uống chén rượu ngon
Cầm vàng mà lội qua sông
Vàng rơi không tiếc, tiếc công cầm vàng
Cành đào lá liễu phất phơ
Lấy ai thì lấy, đợi chờ nhau chi
Cánh hồng bay bổng trời Thu
Thương con chim, gáy cúc cu trong lồng
Canh khuya thắp chút dầu dư
Tim loan cháy lụn thiếp sầu tư một mình
Cất lên một tiếng la đà
Cho chim nhớ tổ, cho gà nhớ con
Cất lên một tiếng linh đình
Cho loan nhớ phụng, cho mình nhớ ta
Cây trên rừng hoá kiểng
Cá dưới biển hoá long
Con cá lòng tong ẩn bóng ăn rong
Anh đi lục tỉnh giáp vòng
Ðến đây trời khiến đem lòng thương em
Cha mẹ anh có đánh quằn đánh quại
Bắt anh ra treo tại nhành dương
Biểu từ ai, anh từ đặng
Chớ biểu từ người thương, anh không từ
Cha mẹ bú mớm nâng niu
Tội trời đành chịu, không yêu bằng chồng
Ai kêu, ai hú bên sông
Mẹ gọi con dạ, có chồng phải theo
Chàng ơi phụ thiếp làm chi
Thiếp như cơm nguội dành khi đói lòng
Chẳng tham nhà ngói rung rinh
Tham vì một nỗi anh xinh miệng cười
Chàng về cho chóng mà ra
Kẻo em chờ đợi, sương sa lạnh lùng
Chẳng xinh cũng thể đôi ta
Chẳng thơm cũng thể là hoa ngâu tàu
Chàng về để áo lại đây
Ðể khuya em đắp gió Tây lạnh lùng
Chàng về để áo lại đây
Phòng khi em nhớ cầm tay đỡ buồn
Chén tình là chén say sưa
Nón tình anh đội nắng mưa trên đầu
Chẻ tre bện sáo cho dầy
Ngăn ngang sông Mỹ có ngày gặp em
Chê đây, lấy đấy sao đành
Em chê cam sành , lấy phải quít hôi
Quít hôi bán một đồng mười
Cam ba đồng một, quít ngồi trơ trơ
Chiếc thuyền kia nói có
Chiếc ghe nọ nói không
Phải chi miễu ở gần sông
Em thề một tiếng kẻo lòng anh nghi
Chiều chiều ra đứng cổng làng
Nghe trống bãi tràng, em chạy đón anh
Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi
Chim quyên xuống suối tha mồi
Thấy em lao khổ, anh ngồi sao yên
Chim xa rừng thương cây nhớ cội
Người xa người tội lắm người ơi!
Chẳng thà không gặp thì thôi
Gặp rồi mỗi đứa một nơi sao đành
Cho em trở lại đường xưa
Ðể em tìm lại gốc dừa cạnh ao
Lời anh âu yếm chiều nào
Thoảng vang trong gió rì rào còn đây
Chờ em biết đến bao giờ
Vạc kêu sườn núi, trăng mờ đầu non
Cho hay tiên lại tìm tiên
Phượng hoàng đâu dám sánh duyên đàn gà
Chừng nào đá nổi rong chìm
Muối chua chanh mặn anh tìm được em
Chuồn chuồn mắc phải nhện vương
Ðã trót quấn quít thì thương nhau cùng
Có chả anh tính phụ xôi
Có cam phụ quít, có người phụ ta
Có quán đình, phụ cây đa
Ba năm quán đổ cây đa vẫn còn
Có mực thì anh phụ son
Có kẻ đẹp giòn tình phụ nhân duyên
Có bạc anh tính phụ tiền
Có nhân nghĩa mới, quên tình người xưa
Cô kia má đỏ hồng hồng
Cô chưa lấy chồng, còn đợi chờ ai
Buồng không lần lữa hôm mai
Ðầu xanh mấy chốc, da mồi tóc sương
Có mình ăn muối cũng vui
Vắng mình một bữa không vui chút nào
Cổ tay em trắng lại tròn
Ðể cho ai gối nó mòn một bên
Có thương thì thương cho chắc
Bằng trục trặc thì mặc qua luôn
Ðừng như con thỏ đứng đầu truông
Khi vui giỡn bóng, khi buồn giỡn trăng
Cò vàng ẩn bụi lá xanh
Cò đương chờ cá, như anh chờ nàng
Cực lòng thiếp lắm chàng ôi
Kiếm nơi khuyết tịch thiếp ngồi thiếp than
Than vì cây lúa lá vàng
Nước đâu mà tưới nó hoàn như xưa
Trông trời chẳng thấy trời mưa
Lan khô huệ héo, thảm chưa hởi trời.
Cái răng, Ba láng
Vàm Xáng, Phong Ðiền
Anh thương em cho bạc cho tiền
Ðừng cho lúa gạo, xóm giềng họ hay
Chèo dài sông hẹp khó lùa
Thấy em ở ruộng quê mùa anh thương
Con cá lý ngư sầu tư biếng lội
Con chim xa cành sầu cội biếng bay
Sao hôm còn đợi sao mai
Chồng mà xa vợ hỏi ai không buồn?
Củi đậu nấu đậu ra dầu
Anh cưới em không đặng anh cạo đầu đi tu
Chờ anh em hết sức chờ
Chờ cho rau muống lên bờ trổ bông
Cất mái chèo loan em nhìn chàng rơi lụy
Thổn thức gan vàng tấn dị thối nan
Nhái kêu chiều xuống mé mương
Thiếp nay đà an phận còn thương nổi chàng
Chiếc khăn cô đội trên đầu
Gió xuân đưa đẩy rơi vào tay tôi
Bâng khuâng tôi chẳng muốn rời
Trao cô thì tiếc, giữ thời không yên
Có yêu thời nói rằng yêu
Chẳng yêu, thì nói một điều cho xong
Làm chi dở đục, dở trong
Lờ đờ như nước cho lòng chẳng an
Có thương mình cắt tóc thề
Chỉ trời vạch đất chớ hề bỏ nhau
Sông Cửu Long chín cửa hai dòng
Người thương anh vô số, nhưng anh
chỉ một lòng với em
Chuồn chuồn mắc phải nhện vương
Ðã trót quấn quít thì thương nhau cùng
Con chim buồn, chim bay về cội
Con cá buồn, cá lội trong sông
Em buồn em đứng em trông
Ngõ thì thấy ngõ, người không thấy người
Dao cau rọc lá trầu vàng
Mắt anh anh liếc, mắt nàng nàng đưa
Dốc một lòng lấy chồng hay chữ
Ðể ra vào kinh sử lắng nghe
Dù ai cho bạc cho vàng
Chẳng bằng trông thấy mặt chàng hôm nay
Dương Ðông gió lạnh không tình sưởi
Rượu đã say mèm vẫn nhớ thương
Ðèn cầu tàu ngọn lu ngọn tỏ
Anh trông không rõ, anh ngỡ đèn màu
Rút gươm đâm họng máu trào
Ðể em ở lại, em kiếm thằng nào hơn anh
Ðèn nhà lầu hết dầu đèn tắt
Lửa nhà máy hết cháy thành than
Nhang chùa Ông hết mạt nhang tàn
Kể từ khi em biết được chàng
Ðêm về em lăn lộn như con chim phượng hoàng bị tên
Ðèn nào cao bằng đèn Châu Ðốc
Xứ nào dốc bằng xứ Nam Vang
Một tiếng anh than ba bốn đôi vàng em không tiếc
Anh lấy đặng em rồi anh trốn biệt lánh thân
Ðèn nào cao bằng đèn Sa Ðéc
Gái nào đẹp bằng gái Nha Mân
Anh thả ghe câu lên xuống mấy lần
Thương em đứt ruột, nhưng tới gần lại run
Ðêm khuya nguyệt lặn sao tàn
Ðồng hồ điểm nhặt nhớ chàng không quên
Ðêm khuya ra đứng bờ ao
Trông cá cá lặn trông sao sao mờ .
Buồn trông con nhện giăng tơ
Nhện ơi nhện hỡi nhện chờ mối ai?
Buồn trông chênh chếch sao Mai
Sao ơi, sao hỡi nhớ ai sao mờ?
Ðêm khuya thắp chút dầu dư
Tim loan cháy lụn, sầu tư một mình
Ðêm khuya thiếp mới hỏi chàng
Cau xanh ăn với trầu vàng xứng chăng?
Ðêm khuya trăng dọi lầu son
Vào ra thương bạn, héo hon ruột vàng
Bển qua đây đàng đã xa đàng
Dầu tui có lâm nguy thất thế
Hỏi con bạn vàng nó cứu không?
Chiều rồi kẻ Bắc, người Ðông
Trách lòng người nghĩa, nói không thiệt lời
Ðêm nằm tàu chuối có đôi
Hơn nằm chiếu tốt lẻ loi một mình
Ðêm qua, đêm lạnh, đêm lùng
Ðêm đắp áo ngắn, đêm chung áo dài
Bây giờ chàng đã nghe ai
Áo ngắn chẳng đắp, áo dài không chung
Bây giờ sự đã nhạt nhùn
Giấm thanh đổ biển mấy thùng cho chua
Cá lên mặt nước, cá khô
Vì anh, em phải giang hồ tiếng tăm
Ðêm qua nguyệt lặn về Tây
Sự tình kẻ ấy, người đây còn dài
Trúc với mai, mai về trúc nhớ
Trúc trở về, mai nhớ trúc không
Bây giờ kẻ Bắc, người Ðông
Kể sao cho xiết tấm lòng tương tư
Ðêm thanh cảnh vắng
Thức trắng năm canh
Một duyên, hai nợ, ba tình
Ðường kia,nỗi nọ, phận mình ra sao?
Ði đâu cho thiếp theo cùng
Ðói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam
Ði qua nhà nhỏ
Thấy đôi liễn đỏ có bốn chữ vàng
Thạnh suy anh chưa biết chớ thấy nàng anh vội thương
Ðói lòng ăn nửa trái sim
Uống lưng bát nước đi tìm người thương
Ðôi ta chẳng được sum vầy
Khác nào cánh nhạn lạc bầy kêu sương
Vì sương nên núi bạc đầu
Cành lay bởi gió hoa sầu vì mưa
Ðôi ta đã trót lời thề
Con dao lá trúc đã kề tóc mai
Dặn rằng: Ai chớ quên ai!
Ðôi ta như loan với phượng
Nỡ lòng nào để phượng lià cây
Muốn cho có đó, có đây
Ai làm nên nỗi nước này chàng ôi!
Thà rằng chẳng biết thì thôi
Biết rồi gối chiếc lẻ loi thêm buồn !
Ðôi ta như thể con tằm
Cùng ăn một lá, cùng nằm một nong
Ðôi ta như thể con ong
Con quấn con quít, con trong con ngoài
Ðôi ta như thể con bài
Chồng đánh vợ kết chẳng sai con nào
Ðố ai biết lúa mấy cây
Biết sông mấy khúc, biết mây mấy từng
Ðố ai quét sạch lá rừng
Ðể ta khuyên gió, gió đừng rung cây
Rung cây, rung cỗi, rung cành
Rung sao cho chuyển lòng anh với nàng
Ðồng tiền Vạn lịch
Thích bốn chữ vàng
Anh tiếc công anh gắn bó với cô nàng bấy lâu
Bây giờ cô lấy chồng đâu
Ðể anh giúp đỡ trăm cau nghìn vàng
Ðổ lửa than nên vàng lộn trấu
Anh mảng thương thầm chưa thấu dạ em
Ðổng Kim Lân hồi còn nhỏ, đi bán giỏ nuôi mẹ
Anh gặp em đây không cửa không nhà
Muốn vô gá nghĩa, biết là đặng chăng?
Ðờn cò lên trục kêu vang
Qua còn thương bậu, bậu khoan có chồng
Muốn cho nhơn nghĩa đạo đồng
Qua đây thương bậu hơn chồng bậu thương
Chiều nay qua phản bạn hồi hương
Nghe bậu ở lại vầy vươn nơi nào?
Ghe tui tới chỗ cắm sào
Nghe bậu có chốn tui muốn nhào xuống sông
Ðu đủ tía, bạc hà cũng tía
Ngọn lang dâm, ngọn mía cũng dâm
Anh thấy em tốt mã anh lầm
Bây giờ anh biết rõ, vàng cầm anh cũng buông
Ðưa nhau uống chén rượu nồng
Mai sau em có theo chồng đất xa
Qua đò gõ nhịp chèo ca
Nước xuôi làm rượu quan hà chuốc say
Ðường trơn trợt gượng đi kẻo té
Áo còn nguyên ai nỡ xé vá quàng
Hồi sớm mai, gặp em sao anh không hỏi
Hay dạ của chàng nay đã hết thương?
Dao phay cứa cổ máu đổ không màng
Chết thì chịu chết buông nàng anh không buông
Dõi dõi theo anh
Về nơi Châu thành
Coi nam thanh nữ tú
Ở chi đất này vượn hú chim kêu
Dao vàng bỏ đải kim nhung
Biết rằng quân tử có dùng ta chăng ?
Duyên kia ai đợi mà chờ
Tình kia ai tưỡng mà tơ tưởng tình ?
Ðêm qua nguyệt lặn về Tây
Sự tình kẻ ấy, người đây còn dài
Trúc với mai, mai về trúc nhớ
Trúc trở về, mai nhớ trúc không
Bây giờ kẻ Bắc, người Ðông
Kể sao cho xiết tấm lòng tương tư
Ðó đây trước lạ sau quen
Chẳng gần, qua lại đôi phen cũng gần
Ðờn cò lên trục kêu vang
Qua còn thương bậu, bậu khoan có chồng
Muốn cho nhơn nghĩa đạo đồng
Qua đây thương bậu hơn chồng bậu thương
Chiều nay qua phản bạn hồi hương
Nghe bậu ở lại vầy vươn nơi nào
Ghe tui tới chỗ cắm sào
Nghe bậu có chốn muốn nhào xuống sông
Ðưa nhau đổ chén rượu hồng
Mai sau em có theo chồng đất xa
Qua đò gõ nhịp chèo ca
Nước xuôi làm rượu quan hà chuốc say
Em thương nhớ ai ngơ ngẩn bên đầu cầu
Lược thưa biếng chải, gương tàu biếng soi
Cái sập đá bỏ vắng em không ngồi
Vườn hoa hoang lạnh mặc người vào ra
Em về hỏi mẹ cùng cha
Có cho em lấy chồng xa hay đừng ?
Em ôm bó mạ xuống đồng
Miệng hò tay cấy mà lòng nhớ ai
Em như cục cức trôi sông
Anh như con chó đứng trông trên bờ
Xin em chớ nói dại khờ
Xưa cha em cũng đứng chờ như anh
Em thương anh chẳng vì ruộng cả ao liền
Thương vì cái bút cái nghiên anh đồ
Ghe anh mỏng ván, bóng láng nhẹ chèo
Xin anh bớt mái, nương lèo đợi em
Ghe em rẽ vô ngọn, anh chẳng đón chẳng chờ
Ghe anh tách bến tách bờ, em buồn cho trăng mờ sao lặn
Mình lấy nhau chẳng đặng bởi bà mai lưỡi vắn ít lời
Mật đường dù chẳng đi đôi
Chút hương rớt lại, một đời chưa quên
Ghe lên ghe xuống dầm dề
Sao anh không gởi thơ về thăm em?
Giả đò mua khế bán chanh
Giả đi đòi nợ thăm anh kẻo buồn
Gió đưa trăng thì trăng đưa gió
Trăng lặn rồi gió biết đưa ai ?
Gió thổi một ngày năm bảy trận giông
Anh đi nằm bãi sao không thấy về ?
Gió vàng hiu hắt đêm thanh
Ðường xa, dặm vắng xin anh nhớ về
Mảnh trăng đã trót lời thề
Sao anh để gánh nặng nề riêng em
Kiểng vật còn đây, người đà đâu mất
Bạn ngọc xa rồi, trời đất quạnh hiu
Lấy nhau từ thuở mười ba
Ðến năm mười tám thiếp đà năm con
Ra đường thiếp hãy còn son
Về nhà thiếp đã năm con cùng chàng
Lá khô lủng lẳng treo cành
Giận thì nói vậy sao đành bỏ nhau
Lửng lơ vầng quế soi thềm
Hương đưa bát ngát càng thêm bận lòng
Gió thu thổi ngọn phù dung
Dạ nàng sắt đá anh rung cũng mềm
Lênh đênh chiếc lá giữa dòng
Thương thân góa bụa phòng không lỡ thì
Gió đưa trúc ngã mai quì
Ba năm trực tiết còn gì là xuân !
Lênh đênh một chiếc thuyền tình
Mười hai bến nước biết gửi mình về đâu
Lòng anh như gió giữa đàng
Lòng em như ngọn nhang tàn giữa khuya
Lọng vàng che nải chuối xanh
Tiếc cho con chim phượng hoàng đậu cành tre khô
Lộc còn ẩn bóng cây tùng
Thuyền quyên đợi khách anh hùng sánh vai
Mây xưa cũng bỏ non về
Em xưa cũng giã câu thề đó đây
Nhớ đành biết mấy tầm tay
Chim bay biển Bắc hoa gầy bãi Ðông!
Một mai thiếp có xa chàng
Ðôi bông thiếp trả đôi vàng thiếp xin
Mình đành, cha mẹ chẳng đành
Cũng như gáo nước tưới hành không tươi
Một duyên, hai nợ, ba tình
Chiêm bao lẩn quất bên mình năm canh
Ðêm nằm lại nghĩ một mình
Ngọn đèn khêu tỏ bóng quỳnh bay cao
Trông ra nào thấy đâu nào
Ðám mây vơ vẩn ngôi sao mập mờ
Mong người, lòng những ngẩn ngơ
Một đàn cò trắng bay quanh
Cho loan nhớ phượng, cho mình nhớ ta
Mình nhớ ta như cà nhớ muối
Ta nhớ mình như cuội nhớ trăng
Mình về mình nhớ ta chăng
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười
Một nong tằm bằng năm nong kén
Một nong kén bằng chín nén tơ
Em thương anh tháng đợi năm chờ
Lòng nào dứt mối lià tơ cho đành
Một thương hai nhớ ba sầu
Cơm ăn chẳng được, ăn trầu cầm hơi
Thương chàng lắm lắm chàng ơi !
Biết đâu thanh vắng mà ngồi thở than
Một thuyền một lái chẳng xong
Một chĩnh hai gáo còn nong tay vào
Em xót thương anh phất ngọn cờ đào
Còn thò tay bẻ mận em dạ nào dám ưng
Một thương tóc bỏ đuôi gà
Hai thương ăn nói mặn mà có duyên
Ba thương má lúm đồng tiền
Bốn thương ăn nói dịu hiền dễ nghe
Một trăm con gái Thủ
Một lũ con gái chợ
Anh cũng không màng
Anh chỉ thương con gái ruộng cơ hàn nắng mư
Nay em còn cha còn mẹ, còn cô còn bác
Nên em không dám tự tung tự tác một mình
Anh có thương em cậy mai dong đến nói
Cha mẹ đành em cũng sẽ ưng
Nàng ơi anh quyết với mình
Công anh dan díu chẳng thành thời thôi
Con sông bên lở, bên bồi
Bên lở thì đục, bên bồi thì trong
Sông kia nước chảy hai dòng
Biết rằng bên đục, bên trong bên nào
Nè em Tiên Bửu ôi
Nhớ em chưa ăn xôi mà anh như gặp hồi no bụng
Chưa ăn bún mà anh cũng no hơi
Thương em quên đứng, quên ngồi
Ngứa đầu quên gãi, đứt ruột rồi quên đau
Nếm muỗng đường om mùi thơm vị ngọt
Qua thương nhớ bậu thức trót canh gà
Phận bậu như hạt mưa sa
Phận qua như gió thổi tuốt ra vàm ngoài
Ngày đi, trúc chửa mọc măng
Ngày về, trúc đã cao bằng ngọn tre
Ngày đi, lúa chửa có vè
Ngày về, lúa đã đỏ hoe ngoài đồng
Ngày đi, em chửa có chồng
Ngày về, em đã con quấn, con quít, con bồng, con mang
Ngày nào anh nói em đành
Bụi tre trước ngõ để dành đan nôi
Bây giờ anh nói em thôi
Bụi tre trước ngõ đan nôi ai nằm?
Ngày nào anh nói em đành
Cuốc đất trồng hành, gieo cải, vãi kê
Bây giờ, anh nói em chê
Ðể cải anh héo, cho kê anh tàn
Ngày xưa anh bủng anh beo
Tay bưng chén thuốc tay đèo múi chanh
Bây giờ anh khỏi anh lành
Anh theo duyên mới anh đành phụ em
Ngồi buồn gởi bức thư sang
Có con rồng bạch chắn ngang giữa trời
Vậy nên thư chẳng tới nơi
Trong thư ai biết những lời làm sao ?
Ngày đêm trông bóng trăng tàn
Muốn riêng với nguyệt mà than một lời
Nguyệt rằng: Vật đổi sao dời
Thân này vẫn để cho người soi chung
Nhà em cao, hàng rào em kín
Nhà em tám, chín, mười từng
Con ong bay vô không lọt
Biểu con bướm đừng xôn xao
Anh về sắm lễ cho cao
Cậy mai dong cho giỏi
Mới bước vào nhà em
Nhà tôi có dãy vườn hoa
Có ba dãy nhãn, có ba dãy dừa
Dù anh đi sớm, về trưa
Sao anh chẳng nghĩ dãy dừa nhà tôi
Sao anh chẳng đứng, chẳng ngồi
Hay là anh phải duyên tôi anh buồn
Anh buồn, anh lại đi buôn
Có tiền lấy vợ, thôi buồn làm chi
Nhìn nhau lệ ứa đôi hàng
Tàu lui ốc thổi, tôi chàng rẽ phân !
Nhìn ra sậy xám, lau vàng
Ngày lu, nắng úa, bóng chàng nơi đâu
Nhớ ai bổi hổi bồi hồi
Như đứng đống lửa, như ngồi đống than
Nói lời thì giữ lấy lời
Ðừng như con bướm đậu rồi lại bay
Nội trong lục tỉnh Nam Kỳ
Thấy em ăn nói nhu mì anh thương
Có mặt tui mình nói mình thương
Tui về chốn cũ mình vấn vương nơi nàỏ
Nước mắt nhỏ sa lấy khăn mùi xoa nàng chặm
Quyến luyến nhau rồi ngàn dặm khó quên
Nửa đời sương gió ngang tàng
Trái tim lụy chỉ vì nàng đấy thôi
Non cao ai đấp mà cao ?
Sông sâu ai xới ai đào mà sâu ?
Thương nàng thức suốt đêm thâu
Sáng ra mới biết mái đầu bạc phơ !
Ớ này em ơi, hãy nghe cho kỹ
Xưa nay gái không cưới chồng, trai không ở goá
Ðoái thấy thương nàng xinh đã quá xinh
Buông lời vừa vỗ vế non, nếu như nàng lo việc
cháu con
Sao không kiếm chốn trao thân, gởi thể
Trên đời bá công bá nghệ
Dưới lại đà tứ thứ tứ dân
Làm người sao khỏi chữ lương nhân
Mà nàng chịu để phòng không ở goả
Sách có chữ rằng phụ nhân nan hoá, ít kẻ yêu vì
Nên lấy chồng phải luận phải suy
Phải xem trong lóng đục
Ðây đã đến thời phải lúc
Hay là nàng còn cúc đục cù lao
Ðể anh ngơ ngẩn ra vào
Ðể anh ngơ ngẩn ra vào, vì thầm
yêu trộm nhớ thì dạ nào em bỏ anh?
Ớt nào là ớt chẳng cay
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng
Vôi nào là vôi không nồng
Gái nào là gái có chồng chẳng ghen
Phượng hoàng đậu nhánh vông nem
Phải dè năm ngoái cưới em cho rồi
Ngã tư Chợ Gạo nước hồi
Tui chồng mình vợ còn chờ đợi ai
Qua đình ghé nón trông đình
Ðình bao nhiêu ngói thương mình bấy nhiêu!
Qua cầu ngả nón trông cầu
Cầu bao nhiêu nhịp em sầu bấy nhiêu.
Ra về bụng nhớ lòng thương
Tay vỗ thanh giường chép miệng thở than !
Rau răm đất cứng dễ bứng khó trồng
Dù thương cho lắm cũng chồng người ta
Rồng chầu ngoài Huế, ngựa tế Ðồng Nai
Nước sông trong chảy lộn sông ngoài
Thương người quân tử lạc loài tới đây
Ruộng ai thì nấy đắp bờ
Duyên ai nấy gặp, đừng chờ uổng công
Rủ nhau xuống bể mò cua
Ðem về nấu quả me chua trên rừng
Em ơi chua, ngọt đã từng
Non xanh, nước bạc ta đừng quên nhau
Rượu nằm trong nhạo chờ nem
Qua nằm thuyền vắng chờ em một mình
Sáng trăng giã gạo ngoài trời
Cám bay phưởng phất nhớ lời em than
Sông Cửu Long chín cửa hai dòng
Người thương anh vô số, nhưng anh chỉ một lòng với em
Sông Mơ, sông Mận, sông Ðào
Ba ngọn sông ấy chảy vào sông Ri
Em yêu anh bụng đã phát phì
Thuốc thang đâu khỏi anh thì chữa thôi
Yêu anh dễ đứng khó ngồi
Sông dài cá lội biệt tăm
Phải duyên chồng vợ mấy năm cũng chờ
Sông sâu cá lặn biêt tăm
Chín trăng cũng đợi, mười năm cũng chờ
Sông sâu cá lặn vào bờ
Lấy ai thì lấy, đợi chờ nhau chi
Sông sâu nước chảy ngập kiều
Dù anh phụ bạc còn nhiều nơi thương
Sao vua chính cái nằm chồng
Anh thương em từ thuở má bồng trên tay
Sao vua chín cái nằm ngang
Anh thương em từ thuở mẹ mang trong lòng
Sông sâu kiếm chẳng đặng đò
Muốn lội qua thăm bậu mà sợ hụt giò chết trôi
Bớ này anh nó ôi, nếu anh lỡ có hụt giò
Thì em sẽ lội xuống đặng mò anh lên
Tai em nghe anh đau đầu chưa khá
Em băng đồng chi sá, đi bẻ nạm lá về xông
Ở làm sao đây cho trọn nghĩa vợ chồng
Ðổ mồ hôi em chặm, ngọn gió lồng em che
Tay bưng dĩa muối chấm gừng
Gừng cay muối mặn xin đừng bỏ em
Tay mang khăn gói sang sông
Mẹ kêu mặc mẹ, thương chồng cứ đi
Than rằng gối gấm không êm
Gối lụa không mềm bằng gối tay em
Thân em như giếng giữa đường
Người khôn rửa mặt, người thường rửa chân
Thân em như hạt mưa rào
Hạt rơi xuống giếng hạt vào vườn hoa
Thân em như hạt mưa sa
Hạt vào đài các, hạt ra ruộng cày
Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai
Thân em như thể trái chanh
Lắt lẻo trên cành nhiều kẻ ước mơ
Thân tui thui thủi một mình
Ðêm đêm lạnh lẽo buồn tình lang thang
Nếu ai nghĩ chuyện đá vàng
Tôi xin được dạo cung đàn tình chung
Thấy bạn mà chẳng thấy chàng
Bâng khuâng như mất lạng vàng trong tay
Thuyền ơi có nhớ bến chăng
Bến thì một dạ khăng khăng nhớ thuyền
Thương em anh để trong lòng
Việc quan anh cứ phép công anh làm
Thương em không dám vô nhà
Ði qua đi lại hỏi có gà bán không?
Thương nhau cởi áo cho nhau
Về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay
Thương nhau đứng đợi ngồi trông
Ðêm khuya hiu quạnh loan phòng thì thôi
Anh nay đã có vợ rồi
Còn theo đón hỏi chi tôi thế nầy ?
Thương nhau nên phải đi tìm
Nhớ nhau một lúc như chim lạc đàn
Tiếc thay hột gạo trắng ngần
Ðã vo nước đục, lại vần lửa rơm
Tình cờ bắt gặp nàng đây
Hỏi rằng duyên ấy tình này ra sao ?
Cái gì là mận, là đào
Cái gì là ngãi tương giao với nàng ?
Tình ta như quế với gừng
Mai kia cách trở, xin đừng quên nhau
Tới đây dầu đói giả no
Dầu khôn giả dại đặng dò ý em
Trách ai chẳng khéo lường cân
Ðào tiên không bẻ, bẻ trái bần làm chi
Trách ai tham đó bỏ đăng
Bần khinh phú trọng nên chăng bạn tình
Trách ai tính chuyện đa đoan
Ðã hái được mận lại toan bẻ đào
Trách cha, trách mẹ nhà chàng
Cầm cân chẳng biết rằng vàng hay thau
Thực vàng chẳng phải thau đâu
Ðừng đem thử lửa mà đau lòng nàng
Trách người quân tử vô danh
Chơi hoa xong lại bẻ cành bán rao
Trăm năm lòng gắn dạ ghi
Nào ai thay nút, đổi khuy cũng đừng
Trăm năm se sợi chỉ hồng
Bắt người tài sắc buộc trong khuôn trời
Bao giờ tài sắc có lời
Thì ta lại cởi khuôn trời cho ra
Trầu này trầu nghĩa trầu tình
Trầu nhơn trầu ngãi trầu mình với ta
Trầu vàng nhai lẫn cau xanh
Duyên em sánh với tình anh tuyệt vời
Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà, hái nụ tầm xuân
Nụ tầm xuân nở ra cánh biếc
Em đã có chồng, anh tiếc lắm thay
Ba đồng một mớ trầu cay
Sao anh không hỏi từ ngày còn không
Bây giờ em đã có chồng
Như chim vào lồng, như cá cắn câu
Cá cắn câu biết đâu mà gỡ
Chim vào lồng biết thuở nào rai
Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà, hái nụ tầm xuân
Nụ tầm xuân nở ra cánh biếc
Em đã có chồng, anh tiếc lắm thay
Thoạt vào anh nắm cổ tay
Sao trước em trắng mà rày em đen
Hay là lấy phải chồng hèn
Cơm sống, canh mặn nó đen mất rồi
Trên đầu em đội khăn vuông
Trông xuống dưới ngực, cau buồng còn non
Cổ tay em vừa trắng vừa tròn
Mặt mũi vuông vắn, chồng con thế nào
Trên rừng mười sáu thứ chim
Thiếu gì loan phượng, đi tìm quạ đen ?
Quạ đen có của, có công
Còn như loan phượng, lại không có gì
Trên trời có đám mây xanh
Ở giữa mây trắng, chung quanh mây vàng
Ước gì anh lấy được nàng
Thời anh mua gạch Bát Tràng về xây
Xây dọc, rồi lại xây ngang
Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân
Trên trời có mây hóa kiểng
Dưới biển có cá hoá long
Anh đi lục tỉnh giáp vòng
Tới đây trời khiến đem lòng thương em
Trời mưa cho ướt lá khoai
Công anh làm rể đã hai năm ròng
Nhà em lắm ruộng nhiều đồng
Bắt anh tát nước cực lòng anh thay
Tháng chín mưa bụi, gió may
Cất lấy gàu nước, hai tay rụng rời
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh
Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Em xinh em đứng chổ nào cũng xinh
Trường giang lồng lộng bất cộng chi tình
Ai kia hờ hững, riêng mình tương tư
Từ đây đào lý chung vườn
Gấm nhiễu cùng rương, phượng yêu thương trĩ
Từ ngày qua với em xa cách đôi đàng
Cơm ăn chẳng đặng, con bạn vàng biết chăng?
Em ôm bó mạ xuống đồng
Miệng hò tay cấy mà lòng nhớ ai
Tóc em dài em cài hoa thiên lý
Trông miệng em cười anh để ý anh thương
Ước gì anh hoá ra hoa
Ðể em nâng lấy rồi mà cài khăn
Ước gì anh hoá ra chăn
Ðể cho em đắp em lăn cùng giường
Ước gì anh hoá ra gương
Ðể cho em cứ vấn vương soi mình
Ước gì sông hẹp một gang
Bắc cầu trải gấm cho chàng sang chơi
Uổng công anh se nhợ uốn cần
Uốn xong con cá nó lần ra khơi
Vì mây nên núi lên trời
Vì cơn gió thổi, hoa cười với trăng
Vì sông nên phải lụy thuyền
Chớ như đường liền ai phải lụy ai
Vì tình em phải tới nơi
Trăm năm duyên phải một ngày mà nên
Vị gì một giải Sông Ngân
Làm cho Chức Nữ chẳng gần Ngưu Lang
Xa xôi em chớ ngại ngùng
Xa người xa tiếng nhưng lòng không xa
Xa xôi xích lại cho gần
Làm thân con nhện mấy lần giăng tơ
Xưa kia ăn đâu ở đâu
Bây giờ có bí, chê bầu rằng hôi
Xưa kia ngọc ở tay ta
Bởi ta chểnh mảng ngọc qua tay người
Xin đừng ra dạ Bắc Nam
Ðừng chê lươn ngắn, chớ tham trạch giàu
Xin ai chớ tính thiệt hơn
Mận nhà dù lạt, còn hơn đào người
Yêu em anh cũng muốn vô
Sợ truông nhà Hồ, sợ phá Tam Giang
Yêu nhau chữ vị là vì
Chữ dục là muốn, chữ tùy là theo
Yêu nhau đắp điếm mọi bề
Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng
Yêu nhau sinh tử cùng liều
Thương nhau lội suối qua đèo có nhau
Yêu nhau tam, tứ núi cũng trèo
Thất, bát sông cũng lội
Tam thập lục đèo cũng qua
Yêu nhau thời ném miếng trầu
Ghét nhau ném đá vỡ đầu nhau ra
Yêu nhau cau sáu bổ ba
Ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười
Yêu nhau yêu cả đường đi
Ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng.
Sưu Tầm
Offline
Châm biếm
--------------------------------------------------------------------------------
Ai ơi đừng lấy học trò
Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm
Bà già đã tám mươi tư
Ngồi trông cửa sổ gởi thư lấy chồng
Bà già đi chợ cầu Bông
Hỏi thăm thầy bói lấy chồng lợi chăng
Thầy bói xem quẻ nói rằng
Lợi thi có lợi nhưng răng không còn
Ba năm ở với người đần
Chẳng bằng một lúc ghé gần người khôn
Bắc thang lên hỏi ông trời
Có tiền cho gái có đòi được chăng ?
Cá tươi xem lấy đôi mang
Người khôn xem lấy đôi hàng tóc mai
Tóc mai sợi vắn sợi dài
Có đâu mặt rỗ đá mài không trơn
Cánh hồng bay bổng trời thu
Thương con chim gáy cúc cu trong lồng
Cau già dao bén thì ngon
Người già trang điểm phấn son cũng già
Cau non khéo bửa cũng dầy
Trầu têm cánh phượng để thầy ăn đêm
Cậu kia cắp sách đi đâu
Cậu học chữ Tầu hay học chữ Tây ?
Học chữ Tây không tiền không việc
Học chữ Tầu ai biết ai nghe
Chi bằng về chốn thôn quê
Cấy cày còn được no nê có ngày
Cây cao bóng mát không ngồi
Ra ngồi chỗ nắng trách trời không mây
Cây cao chẳng quản gió lung
Ðê cao chẳng quản nước sông tràn vào
Cây cao thì gió càng lay
Càng cao danh vọng, càng dày gian nan
Canh bầu nấu với cá trê
Ăn vô cho mát mà mê vợ già
Có chồng mà chẳng có con
Cũng bằng hoa nở trên non một mình
Cây vông đồng không không trồng mà mọc
Con gái xóm này chẳng chọc mà theo
Chân mình những lắm bê bê
Lại cầm bó đuốc mà vê chân người
Chẳng nên cơm cháo gì đâu
Trở về đốt bãi trồng dâu nuôi tằm
Chê đây, lấy đấy sao đành
Em chê cam sành , lấy phải quít hôi
Quít hôi bán một đồng mười
Cam ba đồng một, quít ngồi trơ trơ
Chèo ghe sợ sấu cắn chưn
Xuống bưng sợ đĩa, lên rừng sợ ma
Chèo ghe xuống biển bắt cua
Bắt cua cua kẹp, bắt rùa rùa bơi
Chỉ đâu mà buộc ngang trời
Tay đâu mà bụm miệng người thế gian
Chì khoe chì nặng hơn đồng
Sao chì chẳng đúc nên cồng, nên chuông
Cười người chớ vội cười lâu
Cười người hôm trước hôm sau người cười
Chính chuyên chết cũng ra ma
Lẳng lơ chết cũng đem ra ngoài đồng
Chó đâu chó sủa lỗ không
Không thằng ăn trộm cũng ông ăn mày
Chuối non giú ép chát ngầm
Trai tơ đòi vợ khóc thầm thâu đêm
Khóc rồi bị má đámh thêm
Tiền đâu cưới vợ nữa đêm cho mầy ?
Chuột chù chê khỉ rằng hôi
Khỉ lại trả lời "cả họ mầy thơm" !
Chuột kêu chút chít trong rương
Anh đi cho khéo đụng giường mẹ hay
Chuyện đời chẳng ít thì nhiều
Không dưng, ai dễ đặt điều cho ai
Chuyện người mặc kệ người lo
Hơi đâu đáy nước, mình mò bóng trăng
Có đỏ mà chẳng có thơm
Như hoa dâm bụt nên cơm cháo gì !
Cô kia má đỏ hồng hồng
Cô chưa lấy chồng, còn chờ đợi ai
Buồng không lần lữa hôm mai
Ðầu xanh mấy chốc, da mồi tóc sương
Có lòng xin tạ ơn lòng
Xin đừng đi lại mà chồng em ghen
Có mặt đây nói láo rằng thương
Tôi về xứ sở, vấn vương nơi nào?
Có phước lấy được vợ già
Sạch cửa sạch nhà, lại ngọt canh cơm
Vô phước, lấy phải trẻ ranh
Nó ăn, nó phá tan tành, nó đi !
Có trộm mới đi ăn đêm
Ai người tử tế ra đường nữa khuya
Cò vàng ẩn bụi lá xanh
Cò đương chờ cá, như anh chờ nàng
Cóc chết bao thuở nhái sầu
Ểnh ương lớn tiếng, nhái bầu dựa hơi
Cá trong lờ đỏ lơ con mắt
Cá ngoài lờ ngúc ngoắc muốn vô
Con chị rột rẹt sau hè
Hay là rắn mối tới ve chuột chù ?
Con chim nho nhỏ
Cái lông nó đỏ
Cái mỏ nó vàng
Nó kêu người ở trong làng
Ðừng ham lãnh lụa, phụ phàng vải bô
Con cò chết rũ trên cây
Cò con giở sách xem ngày làm ma
Cà cuống uống rượu la đà
Chim gi riú rít bò ra lấy phần
Con cò chết tối hôm qua
Có hai hạt gạo với ba đồng tiền
Một đồng mua trống mua kèn
Một đồng mua mỡ đốt đèn thờ vong
Một đồng mua mớ rau răm
Ðem về thái nhỏ thờ vong con cò
Con cóc nằm mép bờ ao
Lăm le lại muốn đớp sao trên trời
Còn duyên kén cá chọn canh
Hết duyên ếch đực, cua kềnh cũng vơ
Còn duyên kén những trai tơ
Hết duyên ông lão cũng vơ làm chồng
Còn duyên kẻ đón người đưa
Hết duyên đi sớm về trưa một mình
Còn duyên kẻ đón người đưa
Hết duyên đi sớm về trưa mặc lòng
Còn duyên như tượng tô vàng
Hết duyên như ổ ong tàn ngày mưa
Còn duyên thì bán nhãn bán hồng
Hết duyên bán mít cho chồng gặm xơ
Con ơi chớ lấy vợ giầu
Cơm ăn chê hẩm
Cá kho bầu nó chê tanh
Con ơi gia cảnh mình nghèo
Ham chi vợ đẹp vợ giầu nó khinh
Con ơi nhớ lấy câu này
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan
Con quạ nó đứng bên sông
Nó kêu bớ má lấy chồng bỏ con
Con quạ nó đứng đầu non
Nó kêu bớ má thương con trở về
Con quốc kêu réo rắt trên ngàn
Gà rừng xáo xác gọi con tha mồi
Lạnh lùng thay láng giềng ôi
Láng giềng lạnh ít, sao tôi lạnh nhiều ?
Con vua thì lại làm vua
Con sãi ở chùa lại quét lá đa
Bao giờ dân nổi, can qua
Con vua thất thế, lại ra ở chùa
Ðố ai lặn xuống vực sâu
Ru con không hát, em chừa nguyệt hoa
Ðu đủ tiá, bạc hà cũng tiá
Ngọn lang dâm, ngọn mía cũng dâm
Anh thấy em tốt mã anh lầm
Bây giờ anh biết rõ, vàng cầm anh cũng buông
Em liều một cái bánh bò
Còn nào chót chét, cặp giò em chặt hai
Em liều một chén dầu chanh
Con nào hỗn dữ vuốt nanh em bẻ liền
Em liều một trái sầu riêng
Con nào độc hiểm, em nghiền ra tro
Gạo ngon nấu cháo chưa nhừ
Mặt chị có thẹo ảnh chừa đôi bông
Gẫm xem sự thế nực cười
Một con cá lội mấy người buông câu
Gập ghềnh nước chảy qua đèo
Bà già tập tễnh mua heo cưới chồng
Giận chồng xách gói ra đi
Chồng theo năn nỉ, khoái tù ti trở về
Gió đưa bụi trúc ngã quì
Ba năm trực tiết còn gì là xuân !
Hát bội làm tội người ta
Ðàn ông bỏ vợ, đàn bà bỏ con
Hèn mà làm bạn với sang
Kẻ ngồi người đứng có ngang nhau bao giờ ?
Hỏi anh anh nói học trò
Sao em lại thấy anh cỡi bò hôm qua ?
Trách lòng con chó sủa dai
Ðêm năm canh viếng bậu nó sủa hoài sáng đêm
Hôm nay có đám giỗ gần
Trong bụng bần thần, chẳng muốn nấu cơm
Hơn nhau tấm áo tấm quần
Cởi ra mình trần ai cũng như ai
Khác nào quạ mượn lông công
Ngoài hình xinh đẹp, trong lòng xấu xa
Lao động là vinh quang
Lang thang là chết đói
Hay nói thì ở tù !
Lù khù thì đi kinh tế mới !
Lấy chồng làm lẽ khỏi lo
Cơm nguội đầy rá, cá kho đầy nồi
Lấy chồng làm lẽ khổ thay
Ði cấy, đi cày chị chẳng kể công
Ðến tối chị giữ lấy chồng
Chị cho manh chiếu nằm không nhà ngoài
Ðêm đêm gọi những: Bớ Hai
Thức dậy nấu cám, thái khoai, đâm bèo
Lấy chồng từ thuở mười lăm
Chồng chê tôi bé chẳng nằm cùng tôi
Ðến năm mười tám, đôi mươi
Tôi nằm dưới đất, chồng lôi lên giường
Một rằng thương, hai rằng thương
Có bốn chân giường gãy một còn ba
Ai về nhắn mẹ cùng cha
Chồng tôi nay đã giao hoà với tôi
Lập vườn thời phải khai mương
Làm trai hai vợ phải thương cho đồng
Lênh đênh chiếc lá giữa dòng
Thương thân góa bụa phòng không lỡ thì
Gió đưa trúc ngã mai quì
Ba năm trực tiết còn gì là xuân !
Lỗ miệng thì nói Nam mô
Trong lòng thì đựng ba bồ dao găm
Má ơi con má hư rồi
Còn đâu má gả, má đòi bạc trăm
Má ơi con má hư rồi
Má đừng trang điểm phấn giồi uổng công !
Mặt em rỗ có ngày lì
Tay anh cán vá ông nội em trì cũng không ra
Mất trâu mất ruộng không màng
Mất cây cuốc mục ra làng kiện thưa
Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng
Mẹ gà con vịt chắt chiu
Mấy đời dì ghẻ mà yêu con chồng
Một lần cho tởn tới già
Ðừng đi nước mặn mà hà ăn chân
Một liều ba bảy cũng liều
Cầm bằng như trẻ chơi diều đứt dây
Một nhà hai chủ không hoà
Hai vua một nước ắt là không yên
Muốn cho êm ấm cửa nhà
Vợ kêu chồng dạ bẩm bà, con đây !
Muốn sang thì bắc cầu kiều
Muốn yêu cô chị phải chiều cậu em
Nam mô Bồ Tát
Chẻ lạt đứt tay
Ði cày trâu húc
Ði súc phải cọc
Ði học thày đánh
Ði gánh đau vai
Nằm dài nhịn đói
Ngày đi, trúc chửa mọc răng
Ngày về, trúc đã cao bằng ngọn tre
Ngày đi, lúa chửa có vè
Ngày về, lúa đã đỏ hoe ngoài đồng
Ngày đi, em chửa có chồng
Ngày về, em đã con quấn, con quít, con bồng, con mang
Ngày qua tháng lại
Vật đổi sao dời
Nòng nọc đứt đuôi
Nhảy lên mặt đất
Rõ ràng cóc thật
Chẳng phải trê nào!
Cả xóm xôn xao
Ðồn đi khắp huyện
Cóc cho nghe chuyện
Tìm đến thử coi
Nhận rõ con rồi
Lại xin lỗi vợ
Trăm nghìn lạy mợ
Vì trót quá ghen
Ở không trọn nghĩạ
Nhà ai chồng quỉ vợ ma
Hễ ông ăn chả thì bà ăn nem
Ðói cơm khát nước tèm lem
No cơm ấm áo lại thèm nọ kia
Nhỏ thì nhờ mẹ nhờ cha
Lớn lên nhờ vợ, về già nhờ con
Quan văn mất một đồng tiền
Xem bằng quan võ mất quyền quận công
Rèm xưa ba bức mành manh
Mắt cô thế ấy tu hành được đâu
Rồng chầu ngoài Huế, ngựa tế Ðồng Nai
Nước sông trong chảy lộn sông ngoài
Thương người quân tử lạc loài tới đây
Rồng nằm bể cạn phơi râu
Mấy lời anh nói giấu đầu hở đuôi
Rồng vàng tắm nước ao tù
Người khôn ở với người ngu bực mình
Tiếc thay hột gạo trắng ngần
Ðã vo nước đục, lại vần than rơm
Thấy anh em cũng muốn chào
Sợ anh chồng cũ nó đứng bờ rào nó trông
Thấy anh em cũng muốn chào
Sợ rằng chị ả vắt dao trong mình
Dao trong mình, gươm anh cặp nách
Thuận nhơn tình khoét vách sang chơi
Trai tơ lấy gái goá chồng
Như mua nồi đồng đem nấu cám heo
Trai tơ gái goá thì chơi
Ðừng nơi có vợ đùng nơi có chồng
Trống treo ai đánh cái thùng
Bậu không dám dở mùng chun vô
Trời mưa bong bóng phập phồng
Mẹ đi lấy chồng, con ở với ai
Trời mưa cho ướt lá khoai
Công anh làm rể đã hai năm ròng
Nhà em lắm ruộng ngoài đồng
Bắt anh tát nước cực lòng anh thay
Tháng chín mưa bụi, gió may
Cất lấy gàu nước, hai tay rụng rời
Trứng rồng lại nở ra rồng
Liu điu lại nở ra giòng liu điu
Tung tăng như cá trong lờ
Trong ra không được, ngoài ngờ là vui
Xin anh chớ nói yêu thương
Mỡ nạc anh ăn hết, cái xương anh chẳng chừa
Xin đừng ra dạ Bắc Nam
Ðừng chê lươn ngắn, chớ tham chạch dài
Xưa kia ăn đâu ở đâu
Bây giờ có bí, chê bầu rằng hôi
Xưa kia có thế này đâu
Bởi vì sợ vợ, nên râu quặp vào.
Sưu Tầm
Offline
Sinh hoạt
--------------------------------------------------------------------------------
Ai về Bình Ðịnh mà coi
Con gái Bình Ðịnh múa roi, đi quyền
Ai đi sục sịch ngoài hàng dưa
Phải chăng chú thợ mộc với cái cưa cái bào
Ai đi sục sịch ngoài hàng rào
Phải chăng chú thợ mộc với cái bào cái cưa
Ai ơi đừng bỏ ruộng hoang
Bao nhiêu tấc đất tấc vàng bấy nhiêu !
Ba năm trấn thủ lưu đồn
Ngày thì canh điếm tối dồn việc quan
Ðốn tre đẳng gổ trên ngàn
Hữu thân hữu khổ phàn nàn cùng ai ?
Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng
Về sông ăn cá về đồng ăn cua
Chiều chiều ra đứng cửa sau
Thương về quê mẹ ruột đau chín chiều
Cá kèo mà gặp mắm tươi
Như nơi đất khách gặp người cố tri
Cái ngủ mày ngủ cho lâu
Mẹ mày đi cấy ruộng sâu chưa về
Cái ngủ mày ngủ cho say
Mẹ mày vất vả chân tay suốt ngày
Cơm ăn không hết thì treo
Việc làm không hết thì kêu xóm làng
Ðến đây đất nước lạ lùng
Con chim kêu cũng sợ, con cá vẫy vùng cũng lo
Ðến ta mới biết của ta
Trăm nghìn năm trước biết là của ai
Ðông sao thời nắng, vắng sao thời mưa
Gió mùa thu mẹ đưa con ngủ
Năm canh dài thức đủ năm canh
Trắng da vì bởi phấn dồi
Ðen da vì bởi em ngồi chợ trưa
Khi vui non nước cũng vui
Khi buồn sáo thổi, kèn đôi cũng buồn
Làm dâu khó lắm em ơi
Nhịn ăn nhịn mặc nhịn lời mẹ cha
Nhịn cho nên cửa, nên nhà
Nên kèo, nên cột, nên xà tầm vông
Nhịn cho nên vợ nên chồng
Rồi em coi sóc lấy trong cửa nhà
Lên non mới biết non cao
Nuôi con mới biết công lao mẹ hiền
Lưu ly nửa nước nửa dầu
Nửa thương cha mẹ nửa sầu hoạn hương
Mẹ mong gả thiếp về vườn
Ăn bông bí luộc, dưa hường nấu canh
Mồng năm, mười bốn, hăm ba
Ði chơi cũng lỗ, lựa là đi buôn
Nàng dâu khôn lanh, nấu canh cho ngọt
Canh sôi hớt bọt, thêm ớt rắc tiêu
Mẹ chồng cay đắng đủ điều
Mẹ ghét cứ ghét, chồng chiều cũng vui
Người trồng cây hạnh người chơi
Ta trồng cây đức để đời về sau
Ơn trời mưa nắng phải thời
Nơi thì cày ruộng nơi thì bừa sâu
Công ơn chẳng quản bao lâu
Ngày nay nước bạc, ngày sau cơm vàng
Ai ơi chớ bỏ ruộng hoang
Bao nhiêu tấc đất tấc vàng bấy nhiêu
Sáng trăng trải chiếu hai hàng
Bên anh đọc sách, bên nàng quay tơ
Tháng ba cơm gói ra hòn
Muốn ăn trứng nhạn phải lòn Hang Mai (Hang Khỉ)
Văn thi phú lục chẳng hay
Trở về làng cũ, học cày cho xong
Ngày ngày vác cuốc thăm đồng
Hết nước thì lấy gàu sòng tát lên
Hết mạ ta lại quảy thêm
Hết lúa ta lại mang tiền đi đong
Nữa mai lúa chín đầy đồng
Gặt về đập sảy bỏ công cấy cày
Ðịa danh
Bạc Liêu nước chảy lờ đờ
Dưới sông cá chốt trên bờ Triều Châu
Bao phen quạ nói với diều
Cù lao Ông Chưởng có nhiều cá tôm
Biên Hòa có bưởi Thanh Trà
Thủ Ðức nem nướng, điện Bà Tây Ninh
Chiều chiều mây phủ Hải Vân
Chim kêu ghềnh đá, gẫm thân lại buồn
Cà Mau hãy đến mà coi
Muỗi kêu như sáo thổi
Ðỉa lội lềnh như bánh canh
Cần Thơ là tỉnh
Cao Lãnh là quê
Anh đi lục tỉnh bốn bề
Mảng lo buôn bán không về thăm em
Cái Răng, Ba Láng, Vàm Xáng, Phong Ðiền
Anh thương em cho bạc cho tiền
Ðừng cho lúa gạo, xóm giềng họ hay
Cái Răng, Ba Láng, Vàm Xáng, Xà No
Anh có thương em, xin sắm một con đò
Ðể em qua lại mua cò gởi thơ
Con cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng, tiếng khóc nỉ non
Nàng về nuôi cái cùng con
Ðể anh đi trẩy nước non Cao Bằng
Con trai trong Quảng ra thi
Thấy con gái Huế chân đi không đành
Ðèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Ðèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu
Anh về học lấy chữ nhu
Chín trăng em cũng đợi mười Thu em cũng chờ
Ðồng Ðăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô thị có chùa Tam Thanh
Ðèn nào sáng bằng đèn Sa Ðéc
Gái nào đẹp bằng gái Nha Mân
Anh thả ghe câu lên xuống mấy lần
Thương em đứt ruột, nhưng tới gần lại run
Ðồng Tháp Mười cò bay thẳng cánh
Nước Tháp Mười lóng lánh cá tôm
Muốn ăn bôn súng mắm kho
Thì vô Ðồng Tháp ăn no đã thèm
Gió đưa tàu chuối la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương
Gió đưa tàu chuối la đà
Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương
Gà nào hay bằng gà Cao Lãnh
Gái nào bảnh bằng gái Nha Mân
Gái Tầm Vu đồng xu ba đứa
Con trai Thủ Thừa cỡi ngựa xuống mua
Gái Thới Bình lòng ngay dạ thẳng
Trai bạc tình một cẳng về quê
Gò Công giáp biển, nổi tiếng mắm tôm chà
Mắm tôm chua ai ai cũng chắt lưỡi hít hà
Saigon, chợ Mỹ ai mà không hay
Sông Vàm Cỏ nước trong thấy đáy
Dòng Cửu Long xuôi chảy dịu dàng
Ai về Mỹ Thuận, Tiền Giang
Có thương nhớ gã đánh đàn năm xưa ?
Lục tỉnh có hạt Ba Xuyên
Bạc Liêu chữ đặt, bình yên dân rày
Mậu Thìn vốn thiệt năm nay
Một ngàn hai tám, tiếng rày nổi vang
Phong Thạnh vốn thiệt tên làng
Giá Rai là quận, chợ làng kêu chung
Anh em Mười Chức công khùng
Bị tranh điền thổ, rùng rùng thác oan...
Nhà Bè nước chảy chia hia
Ai về Gia Ðịnh, Ðồng Nai thì về
Phượng hoàng đậu nhánh vông nem
Phải dè năm ngoái cưới em cho rồi
Ngã tư Chợ Gạo nước hồi
Tui chồng mình vợ còn chờ đợi ai
Trầu Bà Ðiểm xé ra nửa lá
Thuốc Gò Vấp hút đã một hơi
Buồn tình gá nghĩa mà chơi
Hay là anh quyết ở đời với em?
Thời tiết
Én bay thấp, mưa ngập bờ ao
Én bay cao, mưa rào lại tạnh
Lạy trời cho thổi gió Nồm
Ðể cho chúa Nguyễn thuận buồm về kinh
Mùa hè đang nắng, cỏ gà mọc trắng trời mưa
Tháng bảy heo may, chuồn chuồn bay thì bão
Mống dài thì nắng, mống ngắn thì mưa
Nắng tốt dưa, mưa tốt lúa
Sao vắng thì mưa, sao thưa thì nắng
Tháng Năm chưa nằm đã sáng
Tháng Mười chưa cười đã tối
Vợ chồng
Anh đi, em ở lại nhà
Hai vai gánh vác mẹ già, con thơ
Lầm than bao quản muối dưa
Anh đi, anh liệu chen đua với đời
Anh nói với em nhiều tiếng thâm trầm
Nằm đêm nghĩ lại nát bằm lá gan
Anh ơi anh ở lại nhà
Thôi đừng vui thú nguyệt hoa chơi bời
Còn tiền kẻ rước, người mời
Hết tiền, chẳng thấy một người nào ưa
Anh ơi nơm cá xong chưa
Xuồng em neo đợi chờ trưa anh về
Ăn đong cho đáng ăn đong
Lấy chồng cho đáng hình dong con người
Ăn cây sung ngồi gốc cây sung
Lấy anh thì lấy, nằm chung không nằm
Cái cò lặn lội bờ sông
Muốn lấy vợ đẹp, nhưng không có tiền
Chàng ơi, trời đã rạng đông
Chàng dậy ra đồng, thiếp dậy nấu cơm
Chiếc tàu lặn chạy mau đường gió
Cái xe hơi chạy lẹ như dông
Việc ở đời vợ vợ chồng chồng
Thương nhau cũng vội, dứt lòng cũng mau
Chiếu bông mà trải góc đền
Muốn vô làm bé biết có bền hay không?
Chiều chiều ông chánh về Tây
Cô ba ở lại lấy thầy Thông Ngôn
Thông ngôn, ký lục bạc chục không màng
Lấy chồng thợ bạc đeo vàng đỏ tay
Chiều chiều tui buồn tui ra sông cái tự ải cho rồi
Sống làm chi mà chia ly thục nữ
Thác cho rồi đặng chữ thuỷ chung
Chim chuyền nhành ớt líu lo
Mảng sầu con bạn, ốm o gầy mòn
Chim đa đa đậu nhánh đa đa
Chồng gần không lấy, đi lấy chồng xa
Mai sau cha yếu mẹ già
Chén cơm đôi đủa tách trà ai dâng?
Chim khôn lót ổ, lựa chỗ nhiều cành
Gái khôn lựa chỗ trai lành gởi thân
Chim khôn mắc phải lưới hồng
Hễ ai gỡ được, đền công bạc vàng
Anh rằng anh chẳng lấy vàng
Hễ anh gỡ được, thì nàng lấy anh
Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi
Chồng chài, vợ lưới con câu
Thằng rể đóng đáy, con dâu đi nò
Chồng chê thì mặc chồng chê
Dưa khú nấu với cá trê càng bùi
Chồng già vợ trẻ là duyên
Vợ già, chồng trẻ là tiên ba đời
Chồng già vợ trẻ là tiên
Vợ già, chồng trẻ là duyên trên đời
Chồng giận thì vợ bớt lời
Cơm sôi nhỏ lửa một đời không khê
Chồng giận thì vợ làm lành
Miệng cười chúm chím: Thưa anh giận gì
Thưa rằng, anh giận em chi
Muốn lấy vợ bé em thì lấy cho
Chồng thấp mà lấy vợ cao
Qua sông nước lớn lấy sào mà quơ
Con nói với mẹ rằng đừng
Mẹ ấm mẹ ứ mẹ bưng ngay vào
Bây giờ chồng thấp vợ cao
Như đôi đũa lệch so sao bằng
Chồng tôi áo rách tôi thương
Chồng người áo gấm xông hương mặc người
Cô ấy mà lấy anh này
Chẳng phải đi cấy đi cày nữa đâu
Ngồi trong cửa sổ têm trầu
Có hai con nhỏ đứng hầu hai bên
Có cây mới có dây leo
Có cột có kèo, mới có đòn tay
Có chả anh tính phụ xôi
Có cam phụ quít, có người phụ ta
Có quán đình, phụ cây đa
Ba năm quán đổ cây đa vẫn còn
Có mực thì anh phụ son
Có kẻ đẹp giòn tình phụ nhân duyên
Có bạc anh tính phụ tiền
Có nhân nghĩa mới, quên tình người xưa
Có chồng mà chẳng có con
Khác gì hoa nở trên non một mình
Có chuôm, cá mới ở đià
Có em, anh mới sớm khuya chốn này
Có con mà gả chồng gần
Nửa đêm đốt đuốc đem phần cho cha
Có con mà gả chồng xa
Ba phần ruộng trẻo chẳng ma nào cày
Có cưới mà chẳng có cheo
Nhân duyên trắc trở như kèo không đanh
Có gió giông hung mới biết tùng bá cứng
Nhờ ngọn lửa hồng mới rõ thức vàng cao
Thuyền quyên sánh với anh hào
Vốn không thả lý, gieo đào như ai!
Có lòng xin tạ ơn lòng
Xin đừng đi lại mà chồng em ghen
Có mặt đây nói láo rằng thương
Tôi về xứ sở, vấn vương nơi nào?
Có mình ăn muối cũng vui
Vắng mình một bữa không vui chút nào
Cỏ mọc bờ giếng cheo leo
Lâm chung có bậu, hiểm nghèo có qua
Có phước lấy được vợ già
Sạch cửa sạch nhà, lại ngọt canh cơm
Vô phước, lấy phải trẻ ranh
Nó ăn, nó phá tan tành nó đi
Con cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng, tiếng khóc nỉ non
Nàng về nuôi cái cùng con
Ðể anh đi trẩy nước non Cao Bằng
Còn duyên kén cá chọn canh
Hết duyên ếch đực, cua kềnh cũng vơ
Còn duyên kén những trai tơ
Hết duyên ông lão cũng vơ làm chồng
Còn duyên kẻ đón người đưa
Hết duyên đi sớm về trưa một mình
Còn duyên kẻ đón người đưa
Hết duyên đi sớm về trưa mặc lòng
Còn duyên như tượng tô vàng
Hết duyên như ổ ong tàn ngày mưa
Còn duyên thì bán nhãn bán hồng
Hết duyên bán mít cho chồng gặm xơ
Con gái mà gả chồng xa
Một là mất giỗ hai là mất con
Con gái mà gả chồng gần
Có chén canh cần nó cũng đem cho
Con quốc khắc khoải mùa hè
Làm thân con gái phải nghe lời chồng
Sách cho chữ rằng: phu xướng phụ tòng
Làm thân con gái lấy chồng xuất gia
Lấy em vêề thờ mẹ kính cha
Thờ cha kính mẹ ấy là người ngoan
Công danh theo đuổi mà chi
Sao bằng chăm chỉ giữ nghề canh nông
Sớm khuya có vợ có chồng
Cày sâu, cuốc bẩm mà mong được mùa
Cưới nàng, anh toan dẫn voi
Anh sợ quốc cấm, nên voi không bàn
Dẫn trâu, sợ họ máu hàn
Dẫn bò, sợ họ nhà nàng đau gan
Miễn là có thú bốn chân
Dẫn con chuột béo, mời dân mời làng
Chàng dẫn thế, em lấy làm sang
Nỡ nào em lại phá ngang như là
Người ta thách lợn thách gà
Nhà em thách cưới một nhà khoai lang
Củ to thì để mời làng
Còn như củ nhỏ, họ hàng ăn chơi
Bao nhiêu củ mẻ chàng ơi
Ðể cho con trẻ ăn chơi giữ nhà
Bao nhiêu củ rụi củ hà
Ðể cho con lợn con gà nó ăn
Dốc một lòng lấy chồng hay chữ
Ðể ra vào kinh sử lắng nghe
Dù ai nói ngã nói nghiêng
Thì ta cũng vững như kiềng ba chân
Ðêm khuya trăng dọi lầu son
Vào ra thương bạn, héo hon ruột vàng
Bển qua đây đàng đã xa đàng
Dầu tui có lâm nguy thất thế
Hỏi con bạn vàng nó cứu không?
Chiều rồi kẻ Bắc, người Ðông
Trách lòng người nghĩa, nói không thiệt lời
Ðêm nằm tàu chuối có đôi
Hơn nằm chiếu tốt lẻ loi một mình
Ðêm qua, đêm lạnh, đêm lùng
Ðêm đắp áo ngắn, đêm chung áo dài
Bây giờ chàng đã nghe ai
Aó ngắn chẳng đắp, aó dài không chung
Bây giờ sự đã nhạt nhùn
Giấm thanh đổ biển mấy thùng cho chua
Ðề huề chồng vợ
Như bí rợ nấu kiểm với khoai lang
Như tép rang ăn cặp với canh khoai mỡ
Ðói lòng ăn nắm lá sung
Chồng một thì lấy, chồng chung thì đừng
Ðói lòng ăn trái khổ qua
Nuốt vô sợ đắng, nhả ra chúng bạn cười
Ðôi ta như thể con tằm
Cùng ăn một lá, cùng nằm một nong
Ðôi ta như thể con ong
Con quấn con quít, con trong con ngoài
Ðôi ta như thể con bài
Chồng đánh vợ kết chẳng sai con nào
Ðốt than nướng cá cho vàng
Lấy tiền mua rượu cho chàng uống chơi
Em liều một cái bánh bò
Còn nào chót chét, cặp giò em chặt hai
Em liều một chén dầu chanh
Con nào hỗn dữ vuốt nanh em bẻ liền
Em liều một trái sầu giêng
Con nào độc hiểm, em nghiền ra tro
Em nghĩ thân em, như kiếng lấm lem cát bụi
Ai đó lau chùi, biết tới buổi nào xong?
Em ơi, anh bảo em này
Sông sâu chớ lội, đò đầy chớ đi
Em thấy anh em cũng muốn chào
Sợ thằng chồng cũ nó đứng bờ rào nó trông
Em chấy anh em cũng muốn chào
Sợ rằng chị ả vắt dao trong mình
Dao trong mình, gươm anh cặp nách
Thuận nhơn tình khoét vách sang chơi
Em thương nhớ ai ngơ ngẩn bên đầu cầu
Lược thưa biếng chải, gương tàu biếng soi
Cái sập đá bỏ vắng em không ngồi
Vườn hoa hoang lạnh mặc người vào ra
Em về hỏi mẹ cùng cha
Có cho em lấy chồng xa hay đừng
Ghe em rẽ vô ngọn, anh chẳng đón chẳng chờ
Ghe anh tách bến tách bờ, em buồn cho trăng mờ sao lặn
Mình lấy nhau chẳng đặng bởi bà mai lưỡi vắn ít lời
Mật đường dù chẳng đi đôi
Chút hương rớt lại, một đời chưa quên
Gió thổi một ngày năm bảy trận giông
Anh đi nằm bãi sao không thấy về
Gió vàng hiu hắt đêm thanh
Ðường xa, dặm vắng xin anh nhớ về
Mảnh trăng đã trót lời thề
Sao anh để gánh nặng nề riêng em
Bạc với vàng còn đen còn đỏ
Ðôi đứa mình còn nhỏ thương nhiềụ
Vừa nghe tiếng em là anh muốn như anh
Kim Trọng thương chị Thuý Kiều thuở xưa
Bình bồng ở giữa Giang Tân
Bên tình bên nghĩa, biết phân bên nào
Bớ này em ơi
Nhứt lê, nhì lựu, tam đào
Bên tình bên nghĩa, bên nào cũng đồng cân
Nói vậy mà chơi
Chớ gió thổi hiu hiu, lục bình trôi líu ríu
Anh đừng bận bịu, bớ điệu chung tình
Con nhạn bay cao khó bắn, con cá ở ao quỳnh khó câu
Bậu với qua gá nghĩa chung tình
Dầu ăn cơm quán, ngủ đình cũng cam
Con cá lý ngư sầu tư biếng lội
Con chim xa cành sầu cội biếng bay
Sao hôm còn đợi sao mai
Chồng mà xa vợ hỏi ai không buồn?
Ôi thôi bình tích bể rồi
Chén chung lỡ bộ đứng ngồi sao yên
Phù sa nước đục khó dòm
Nhớ anh em khóc đỏ lòm con ngươi
Vịt nằm bờ mía rỉa lông
Cám cảnh thương chồng nhạn lạc đường xa
Hỏi vợ thì cưới liền tay
Chớ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha
Không chồng mà chửa mới ngoan
Có chồng mà chửa, thế gian sự thường
Khuyên chàng đọc sách ngâm thơ
Dầu cạn thiếp rót, đèn mờ thiếp khêu
Làm dâu khó lắm em ơi
Nhịn ăn nhịn mặc nhịn lời mẹ cha
Nhịn cho nên cửa, nên nhà
Nên kèo, nên cột, nên xà đòn vông
Nhịn cho nên vợ nên chồng
Rồi em coi sóc lấy trong cửa nhà
Làm dâu khổ lắm ai ơi
Vui chẳng dám cười, buồn chẳng dám than
Lấy chồng làm lẽ khỏi lo
Cơm nguội đầy rá, cá kho đầy nồi
Lấy chồng làm lẽ khổ thay
Ði cấy, đi cày chị chẳng kể công
Ðến tối chị giữ lấy chồng
Chị cho manh chiếu nằm không nhà ngoài
Ðêm đêm gọi những: Bớ Hai
Thức dậy nấu cám, thái khoai, đâm bèo
Lấy chồng phải biết mặt chồng
Ðêm nằm tư tưởng nghĩ ông láng giềng
Lấy chồng từ thuở mười lăm
Chồng chê tôi bé chẳng nằm cùng tôi
Ðến năm mười tám, đôi mươi
Tôi nằm dưới đất, chồng lôi lên giường
Một rằng thương, hai rằng thương
Có bốn chân giường gãy một còn ba
Ai về nhắn mẹ cùng cha
Chồng tôi nay đã giao hoà với tôi
Lập vườn thời phải khai mương
Làm trai hai vợ phải thương cho đồng
Lọng vàng che nải chuối xanh
Tiếc cho con chim phượng hoàng đậu cành tre khô
Mình nói dối ta mình chửa có chồng
Ta đi qua ngõ, mình bồng con ra
Con mình khéo giống con ta
Con mình bảy rưỡi, con ta ba phần
Chồng thấp mà lấy vợ cao
Nồi tròn, vung méo úp sao cho vừa
Chồng thấp mà lấy vợ cao
Như đôi đũa lệch biết sao so bằng
Hỏi vợ thì cưới liền tay
Chớ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha
Quả cau nho nhỏ, cái vỏ vân vân
Nay anh học gần, mai anh học xa
Lấy anh từ thuở mười ba
Ðến năm mười tám thiếp đà năm con
Ra đường thiếp hãy còn son
Về nhà thiếp đã năm con với chàng
Tai em nghe anh đau đầu chưa khá
Em băng đồng chi sá, đi bẻ nạm lá về xông
Ở làm sao đây cho trọn nghĩa vợ chồng
Ðổ mồ hôi em chặm, ngọn gió lồng em che
Tàu súp lê một còn trông còn đợi
Tàu súp lê hai còn đợi còn chờ
Tàu súp lê ba, tàu ra biển Bắc...
Hai tay tôi vịn song sắt, nước mắt chảy ròng ròng
Miệng kêu bớ chú tài cồng... khoan khoan, chậm chậm
Vợ chồng tôi thôi đành ngàn dặm cách phân...
Tiếng đồn cha mẹ anh hiền
Cắn cơm không bể cắn tiền bể hai
Thương ai ví bằng thương chồng
Vì chồng cờ bạc nên lòng chẳng thương
SuuTam
Offline
Xử thế
--------------------------------------------------------------------------------
Ai ơi chớ nghĩ mình hèn
Nước kia dù đục lóng phèn cũng trong
Cười người chớ vội cười lâu
Cười người hôm trước hôm sau người cười
Ai ơi chớ vội cười nhau
Cây nào mà chẳng có sâu chạm cành
Ai ơi đã quyết thì hành
Ðã đốn thì vác cả cành lẫn cây
Ai ơi đã quyết thì hành
Ðã đan thì lận, tròn vành mới thôi
Bạn bè là nghĩa tương tri
Sao cho sau trước vẹn bề mới nên
Bạn nghèo thuở trước chớ quên
Vợ cùng kham khổ, chẳng nên phụ tình
Bàn tay còn có ngón dài, ngón vắn,
Con một nhà đứa trắng đứa đen,
Hễ ăn vóc học quen,
Dẫu họ chê mình vụng, tập rèn cũng phải hay
Bao giờ cá Lý hóa Long
Ðền ơn cha mẹ ẵm bồng ngày xưa
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống, nhưng chung một giàn
Cách sông mới phải luỵ thuyền
Còn như đường liền ai phải luỵ ai
Cây xanh thời lá cũng xanh
Cha mẹ hiền lành để đức cho con
Mừng cây rồi lại mừng cành
Cây đức lắm chồi, người đức lắm con
Ba vuông sánh với bảy tròn
Ðời cha vinh hiển đời con sang giàu
Có làm thì mới có ăn
Khi không ai dễ đem phần tới cho
Chim khôn chưa bắt đã bay
Người khôn chưa nói dang tay đỡ lời
Chim khôn kêu tiếng rảnh rang
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe
Chim khôn lót ổ, lựa chỗ nhiều cành
Gái khôn lựa chỗ trai lành gởi thân
Chim khôn tránh lưới, tránh dò
Người khôn tránh chốn hồ đồ, xa hoa
Chồng giận thì vợ bớt lời
Cơm sôi nhỏ lửa một đời không khê
Chồng giận thì vợ làm lành
Miệng cười chúm chím: Thưa anh giận gì
Thưa anh, anh giận em chi
Muốn lấy vợ bé em thì lấy cho
Cờ bạc là bác thằng bần
Cửa nhà bán hết, tra chân vào cùm
Con cá không ăn câu
Nghĩ rằng con cá dại
Xách câu về nhà
Nghĩ lại con cá khôn
Con quốc khắc khoải mùa hè
Làm thân con gái phải nghe lời chồng
Sách cho chữ rằng: phu xướng phụ tòng
Làm thân con gái lấy chồng xuất gia
Lấy em về thờ mẹ kính cha
Thờ cha kính mẹ ấy là người ngoan
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con
Công danh theo đuổi mà chi
Sao bằng chăm chỉ giữ nghề canh nông
Sớm khuya có vợ có chồng
Cày sâu, bừa kỹ mà mong được mùa
Cu kêu ba tiếng cu kêu
Kêu mau đến Tết, dựng nêu ăn chè
Cu kêu từng cặp trên cây
Tào khương nghĩa nặng, sao đành bỏ nhau
Cũ người thì lại mới ta
Người chê rách rưới, ta cho là gấm nhung
Cứ trong nghĩa lý luân thường
Làm người phải giữ kỹ cương mới mầu
Ðừng cậy khoẻ, chớ khoe giầu
Trời kia còn ở trên đầu, còn kinh
Phấn son tô điểm sơn hà
Làm cho rỡ mặt đàn bà nước Nam
Phượng hoàng ở chốn cheo leo
Sa cơ lỡ vận phải theo đàn gà
Bao giờ gió thuận mưa hòa
Thay lông đổi cánh lại ra phượng hoàng
Tiền trao cháo múc
Không tiền cháo trút trở ra
Tin nhau buôn bán cùng nhau
Thiệt hơn, hơn thiệt, trước sau như lời
Thay gì lừa đảo kiếm lời
Một nhà ăn uống, tội trời riêng mang
Theo chi những thói gian tham
Pha phôi thực giả tìm đường dối nhau
Của phi nghĩa có giàu đâu
Ở cho ngay thật giàu sau mới bền
Trời sinh ra đã làm người
Hay ăn, hay nói, hay cười, hay chơi
Khi ăn thì phải lựa nồi
Khi nói, thì phải lựa lời chớ sai
Cả vui chớ có vội cười
Nơi không lễ phép chớ chơi làm gì
Thói đời
Ba trăng là mấy mươi hôm,
Mai Nam nắng trước, chiều Nồm quạnh sau
Chàng ơi đừng phụ khó tham giàu
Khi lành tôn trượng, khi đau phụ phàng.
Bần cư náo thị vô nhân vấn
Phú tại lâm sơn hữu viễn thân
Cái vòng danh lợi cong cong
Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào
Có cây mới có dây leo
Có cột có kèo, mới có đòn tay
Có chả anh tính phụ xôi
Có cam phụ quít, có người phụ ta
Có quán đình, phụ cây đa
Ba năm quán đổ cây đa vẫn còn
Có mực thì anh phụ son
Có kẻ đẹp giòn tình phụ nhân duyên
Có bạc anh tính phụ tiền
Có nhân nghĩa mới, quên tình người xưa
Có chồng mà chẳng có con
Khác gì hoa nở trên non một mình
Có chuôm, cá mới ở đià
Có em, anh mới sớm khuya chốn này
Có của thì có mẹ nàng
Có bạc có vàng thì có kẻ ưa
Chiếc tàu lặn chạy mau đường gió
Cái xe hơi chạy lẹ như dông
Việc ở đời vợ vợ chồng chồng
Thương nhau cũng vội, dứt lòng cũng mau
Chị là con gái nhà giầu
Ăn mặc tốt đẹp vào chầu tòa sen
Em là con gái nhà hèn
Ăn mặc rách rưới mon men ngoài hè
Ðói lòng ăn nắm lá sung
Chồng một thì lấy, chồng chung thì đừng
Ðói lòng ăn trái kkhổ qua
Nuốt vô thì đắng nhả ra chúng bạn cười
Giàu đổi bạn sang đổi vợ
Mười năm cắp sách theo thầy
Năm thứ mười một vác cày theo trâu
Mực văng vô giấy khó chùi
Vào vòng chồng vợ, đui cùi cũng phải theo
Ngày xưa anh bủng anh beo
Tay bưng chén thuốc tay đèo múi chanh
Bây giờ anh khỏi anh lành
Anh theo duyên mới anh đành phụ em
Ở sao cho vừa lòng người
Ở rộng người cười, ở hẹp người chê
Cao chê ngỏng, thấp chê lùn
Béo chê béo trục béo tròn
Gầy chê xương sống, xương sườn phơi ra
Tay mang túi bạc kè kè
Nói bậy nói bạ thiên hạ nghe rầm rầm
Trồng trầu trồng lộn dây tiêu
Con theo hát bội mẹ liều con hư
Yêu nhau đắp điếm mọi bề
Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng
Yêu nhau yêu cả đường đi
Ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng
SuuTam
Offline
Ca dao -Dân Ca về tình Mẹ Cha
Trời mưa cho ướt lá dừa
Cho tươi liếp cải cho vừa lòng em
Cho em hái đọt rau dền
Nấu tô canh nấm dâng lên mẹ già
Chiều chiều ngư phủ đi câu
Sấm bắt ngư phủ biết đâu mà tìm
Tìm vàng , tìm bạc dể tìm
Tìm câu nhân nghĩa khó tìm con ơi
Cây khô đâu dể mọc chồi
Mẹ già đâu dể sống đời với con
Còn cha còn mẹ thì hơn
Không cha không mẹ như đàn đứt dây
Đàn đứt dây còn xoay còn nối
Cha mẹ mất rồi con phải mồ côi
Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển đông
Núi cao biển rộng mênh mông
Công cha nghĩa mẹ ghi lòng con ơi !
Tôm càng lột vỏ bỏ đuôi
Gĩa gạo cho trắng mà nuôi mẹ già
Chim đa đa đậu nhánh đa đa
Chồng gần không lấy để lấy chồng xa
Mai sau cha yếu mẹ già
Gối nghiêng ai sữa , chén trà ai dâng
Bông ngâu rụng xuống cội nguồn
Con còn phụ mẫu dám đâu tự mình
Làm trai giữ trọn ba giềng
Thờ cha kính mẹ vợ hiền chớ vong
Mỗi đêm thắp sáng đèn trời
Cầu cho cha mẹ sống đời với con
Vô chùa thấy Phật muốn tu
Về nhà thấy mẹ đi tu không đành
Cha mẹ nuôi con như biển hồ lai láng
Con nuôi cha mẹ tính tháng , tính ngày
Vượn lìa cây có ngày vượn rủ
Con xa mẹ rồi mặt ủ mày chau
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng lưỡi lài cá xương
Chim trời ai dể đếm lông
Nuôi con ai dể tính công tháng ngày
Mẹ già như mít chín cây
Gío đông cũng sợ , gió tây cũng buồn
Đầu nguồn trôi trái bòn bon
Cha thác mẹ còn chịu cảnh mồ côi
Mồ côi khổ lắm con ơi !
Đói cơm ai biết, lỡ lời ai phân
Khôn ngoan nhờ đến cha ông
Làm nên phải nhớ tổ tông phụng thờ
Đạo làm con chớ hững hờ
Phải đem chữ Hiếu kính thờ mẹ cha
Thứ nhất là mồ côi cha
Thứ hai gánh võ , thứ ba buôn thuyền
Trâu kia chết để bộ da
Người chết để tiếng xấu xa muôn đời
Đi đâu mà bỏ mẹ già
Gối nghiên ai sửa , chén trà ai dâng
Tu đâu cho bằng tu nhà
Thờ cha kính mẹ , ấy là chân tu
Sống thời con chẳng cho ăn
Chết thời xôi thịt làm văn tế ruồi
Còn cha nhiều kẻ yêu vì
Một mai cha thác, ai thì yêu con
Công cha như núi Thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ , kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con
Cơm cha cơm mẹ đã từng
Con đi làm mướn kiếm lưng cơm người
Cơm người khổ lắm con ơi !
Chả như cơm mẹ , vừa ngồi vừa ăn
Gío đưa cây cửu lý hương
Từ xa cha mẹ thất thường bửa ăn
Sầu riêng cơm chẳng buồn ăn
Đã bưng lấy bát , lại dần xuống mâm
Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ mẹ , chín chiều ruột đau
- Ngó lên rừng thấy cặp cu đương đá
Ngó về Rạch Gía thấy cặp cá đương đua
Lập miếu thờ Vua
Lập trang thờ mẹ , lập chùa thờ cha
SưuTam
Offline