ChỨng nhân Tin MỪng BẾn SẮn

 

Sáng 24-12, bốn bố con đi trại phong Bến Sắn, với hy vọng đem đến cho những bệnh nhân ở đây một chút t́nh người ấm áp chuẩn bị đón Chúa Giêsu Hài Đồng. Ước mơ đem chúa Hài Đồng đến cho những người khốn cùng thúc đẩy bốn bố con đến thăm từng bệnh nhân phong ở các khoa: Phản ứng phong, Dưỡng lăo, Lao, Tâm thần. Chính v́ được tiếp xúc với bệnh nhân, nên bốn bố con nhận ra rằng không phải ḿnh đă làm chứng Chúa Kitô cho những bệnh nhân ở đây, nhưng chính những bệnh nhân ở đây đă làm chứng Tin Mừng cho bốn bố con. Những tấm thân tàn xơ xác làm chứng Chúa Hài Đồng cho những con người lành lặn.

Giữa bàn ăn của các bệnh nhân khoa Dưỡng lăo nam, ông Muôn vừa bị phong, vừa bị mù cất tiếng hát bài Kinh Hoà B́nh cho bốn bố con nghe: “Lạy Chúa từ nhân, xin cho con biết mến yêu, và phụng sự Chúa trong mọi người. Lạy Chúa, xin hăy dùng con như khí cụ b́nh an của Chuá…” Ông xác nhận ông rất b́nh an, và xin dâng cho Chúa mọi đau đớn, mất mát thể xác. Và giờ đây, trong lúc thiên hạ vẫn t́m kiếm hư danh, giàu sang của cuộc đời, ông Muôn chỉ t́m kiếm Thánh Giá Chúa Kitô. Mỗi khi ông buồn, ông đau đớn, bị xúc phạm, đau khổ…ông lại cầu nguyện: “Lạy Thánh Giá Chúa Kitô….”

Tại khoa Phản ứng phong, một bệnh nhân lăo làng ở khu này cho biết ông đă có mặt ở đây từ khi trại phong Bến Sắn mới được thành lập đến nay đă 46 năm. Ông nói: “Tui ăn cơm của ma sơ 46 năm rồi”. Ông là người Hoa. Căn bệnh phong quái ác đă cướp dần từng phần cơ thể của ông. Tháng trước, bác sĩ mới cưa chân trái của ông. Tuy vậy, gương mặt ông lúc nào cũng rạng ngời nụ cười lạc quan. Ông nói: “Sự sống của tui là do Chúa ban cho, nay Chúa muốn lấy lại phần nào, tui xin dâng cho Chúa phần ấy. Tôi tàn nhưng không phế”. Ông tự hào chỉ vào ngực trái của ḿnh: “Tui mất tay, mất chân, nên không làm được ǵ, nhưng tui vẫn c̣n trái tim để yêu Chúa”.

Và rồi những ông Bền, ông Kép…má Mạnh và các bà trong khoa dưỡng lăo nữ…với nụ cười rạng rỡ làm chứng cho một niềm tin, niềm hy vọng vào một Thiên Chuá giáng sinh làm con người để con người được làm Chúa. Những người bỏ cả cuộc đời để phục vụ các bệnh nhân ở đây, đă dạy cho chúng tôi biết thế nào là yêu thương.

Tại sao những con người đau khổ đó có thể làm chứng về một Thiên Chúa nhập thể làm con người, trong khi nhiều người đức cao vọng trọng không làm được. Thánh Luca kể lại sự kiện Thiên sứ loan tin cho các mục đồng như sau (Lc 2, 8-20):

Trong vùng ấy, có những người chăn chiên sống ngoài đồng và thức đêm canh giữ đàn vật.9 Bỗng sứ thần Chúa đứng bên họ, và vinh quang của Chúa chiếu toả chung quanh, khiến họ kinh khiếp hăi hùng.10 Nhưng sứ thần bảo họ: “Anh em đừng sợ. Này tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng là tin mừng cho toàn dân:11 Hôm nay, một Đấng Cứu Độ đă sinh ra cho anh em trong thành vua Đa-vít, Người là Đấng Ki-tô Đức Chúa.12 Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người: anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tă, nằm trong máng cỏ.”13 Bỗng có muôn vàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa rằng: 14 “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, b́nh an dưới thế cho loài người Chúa thương.”

Khi các thiên sứ từ biệt mấy người chăn chiên để về trời, những người này bảo nhau: “Nào chúng ta sang Bê-lem, để xem sự việc đă xảy ra, như Chúa đă tỏ cho ta biết.”16 Họ liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ.17 Thấy thế, họ liền kể lại điều đă được nói với họ về Hài Nhi này.18 Nghe các người chăn chiên thuật chuyện, ai cũng ngạc nhiên.19 C̣n bà Ma-ri-a th́ hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong ḷng.20 Rồi các người chăn chiên ra về, vừa đi vừa tôn vinh ca tụng Thiên Chúa, v́ mọi điều họ đă được mắt thấy tai nghe, đúng như đă được nói với họ.

Thiên sứ đă không thể loan tin cho các thầy tư tế, những ông biệt phái…lúc đó về một hài nhi là Thiên Chúa mặc xác phàm, dù các ông ấy hiểu rơ, biết rơ sẽ có đấng Mesia đến. Thiên sứ không loan tin các ông ấy vẫn biết, nhưng v́ các ông ấy không chấp nhận dọn chỗ đón Chúa hài đồng. Chuá Giêsu sinh ra trên đường về quê nội, nhưng không ai nơi quê nội chịu đón tiếp Chúa cả. Pḥng trọ, khách sạn của họ đă quá chật với những vị khách trọ có tiền. Nhà của họ đă quá chật với những bàn tiệc réveillon (tiệc Noel), với những cây thông cao to, lộng lẫy lủng lẳng những món quà đắt tiền th́ làm sao c̣n chỗ cho cặp vợ chồng nghèo kiết xác và một đứa bé oe oe làm phiền lỗ tai người khác.

Những ngướ chăn chiên không có nhà, không có pḥng trọ, không có ǵ, nên họ có thể thoải mái chạy đến với Chúa. Họ không có ǵ để mất, không có ǵ vướng bận, nên có thể chạy theo Chúa bất cứ lúc nào, mà không phải lo lắng.

Nghĩ đến đây, tôi lại nhớ đến những bệnh nhân phong ở Bến Sắn. Đó là những con người không c̣n ǵ để mất. Đôi lúc gặp chuyện buồn phiền, mất mát, thua lỗ, tôi vẫn than phiền: “tôi đă không c̣n ǵ để mất”, nhưng thật sự tôi vẫn c̣n. Tôi vẫn c̣n sự sống với phẩm giá của một con người. Những bệnh nhân ở Bến Sắn thật sự không c̣n ǵ để mất kể cả sự sống của một con người b́nh thường. Trong số họ có người vừa bị phong cùi, vừa bị mù, vừa tâm thần, vừa ho lao…trên cơ thể của họ không c̣n ǵ lành lặn. Chính v́ họ không c̣n ǵ để mất, không có ǵ vướng bận, nên họ có thể thoải mái chạy đến hang đá chào đón Chúa.

Lạy Chúa Giêsu Hài Đồng, xin cho chúng con biết chừa chỗ để đón Chúa trong nhà chúng con, trong tâm hồn chúng con. Chúa đă cho chúng con quá nhiều vậy mà chúng con không biết dùng những tiện nghi ấy để đón Chúa. Chúng con đă dùng những tiện nghi ấy để đuổi Chúa ra ngoài hang đá lạnh lẽo. Chúng con chất chứa quá nhiều mưu toan, tính toán, hận thù, đam mê…để rồi không c̣n mộ chỗ trống bé nhỏ nào cho Chúa. Lạy Chúa, xin cho chúng con biết noi gương những bệnh nhân ở Bến Sắn và xin Chúa chúc lành cho những chứng nhân đặc biệt đó, Amen.

Hồng Ân Chuá

Trại phong Bến Sắn, ngày 24-12-2005.