|
Sứ
điệp
Mùa Chay 2007 của
Đức
Thánh Cha Bênêdictô 16
Vatican: Đức Tổng Giám Mục Paul Cordes, Chủ
Tịch Hội Đồng Giáo Hoàng Đồng Tâm “Cor Unum” đã công bố Sứ
Điệp Mùa Chay 2007 của Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI vào ngày
hôm nay Thứ Ba 13/2 tại Vatican. Sau đây là toàn văn Sứ Điệp
Mùa Chay 2007.
****
Anh chị em thân mến!
“Họ sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu” (Ga 19:37). Đó là chủ
đề Kinh Thánh mà năm nay hướng dẫn việc suy niệm Mùa Chay
của chúng ta. Mùa Chay là thời gian thuận tiện để học với
Đức Maria và Thánh Gioan, người môn đệ được yêu mến, gần gũi
với Người, là Đấng trên thánh giá đã hoàn thành hy sinh mạng
sống của Người cho toàn thể nhân loại (x. Ga 19:25). Do đó
với một sự tham gia sốt sắng hơn trong thời gian sám hối và
cầu nguyện này, chúng ta hãy hướng cái nhìn của chúng ta lên
Chúa Kitô chịu đóng đinh, Đấng hấp hối trên núi Sọ, đã mặc
khải trọn vẹn cho chúng ta tình yêu của Thiên Chúa. Trong
thông điệp “Thiên Chúa là Tình Yêu” (Deus Caritas Est), tôi
đã đề cập đến chủ đề này về tình yêu bằng cách nhấn mạnh hai
hình thức cơ bản của nó: đức bác ái và ái tình (agape và
eros)
Tình yêu của Thiên Chúa: đức bác ái và
ái tình
Danh từ đức bác ái (agape), nhiều lần xuất hiện trong Tân
Ước, biểu lộ tình yêu hiến mình của một người chỉ nghĩ đến
lợi ích kẻ khác. Trái lại, tiếng ái tình (eros), có nghĩa là
tình yêu của một người muốn chiếm hữu điều họ thiếu và ao
ước kết hợp với người yêu. Tình yêu mà Thiên Chúa bao bọc
chúng ta chắc chắn là đức bác ái. Trên thực tế, con người có
thể cho Thiên Chúa một lợi ích nào mà Người đã không có
chăng? Tất cả những gì con người có và là, đều là hồng ân
Thiên Chúa. Bởi đó, chính tạo vật mới cần Thiên Chúa trong
mọi sự. Nhưng tình yêu của Thiên Chúa cũng là ái tình
(eros).
Trong Cưu Ước, Đấng Sáng Tạo vũ trụ tỏ cho dân Người đã
tuyển chọn làm của riêng mình, một sự ưa chuộng vượt trên
mọi động cơ nhân bản. Tiên tri Hosea diễn tả sự đam mê thần
linh này với những hình ảnh táo bạo như tình yêu của một
người nam đối với một người nữ ngoại tình (x. 3:1-3). Về
phần mình khi nói về tương quan của Thiên Chúa với dân
Israel, tiên tri Edêkien không sợ sử dụng đến ngôn ngữ một
cách kiên quyết và say đắm (x. 16:1-22). Những bản văn Kinh
Thánh này chứng tỏ ái tình (eros) là thành phần của chính
con tim Thiên Chúa: Đấng Toàn Năng chờ đợi tiếng “xin vâng”
của các tạo vật mình như một chàng rễ trẻ chờ đợi tiếng “xin
vâng” của nàng dâu mình.
Vô
phúc tay, từ nguyên thủy, loài người bị những giả trá kẻ dữ
lừa gạt, đã loại trừ tình yêu của Thiên Chúa trong sự ảo
tưởng về một sự tự mãn là điều không thể xảy ra được (x. St
3:1-7). Quay về trong chính mình, Adam rời khỏi nguồn gốc sự
sống này là chính Thiên Chúa, và trở thành kẻ đầu tiên trong
những “kẻ vì sợ chết mà suốt đời sống trong tình trạng nô
lệ.” (Dt 2: 15). Tuy nhiên, Thiên Chúa không thua cuộc.
Nhưng trái lại tiếng “không” của con người là một sự thúc
đẩy quyết định xúi giục Người bày tỏ tình yêu của Người
trong tất cả cường độ cứu chuộc của nó.
Thánh Giá mạc khải sự trọn vẹn tình
yêu của Thiên Chúa.
Chính trong mầu nhiệm Thánh Giá mà quyền lực áp đảo của lòng
thương xót của Cha trên trời được mặc khải trong tất cả sự
viên mãn của nó. Để chuộc lại tình yêu của tạo vật Người,
Người đã chấp nhận trả một giá rất cao: máu của chính Con
Một Người. Sự chết, đối với Adam đầu tiên là một dấu tột
đỉnh đến sự cô độc và sự bất lực, như vậy đã biến thành hành
vi yêu thương và tự do tột đỉnh của Adam mới.
Do
đó người ta có thể khẳng định rất đúng với Thánh Maximus
Hiển Tu rằng Chúa Kitô “đã chết, nếu người ta có thể nói
được theo cách thần linh, vì Người đã chết cách tự do”
(Ambigua. 91, 1956). Trên thánh giá, ái tình (eros) của
Thiên Chúa đối với chúng ta được biểu hiện. Trên thật tế ái
tình (eros) như Pseudo-Dionysius diễn tả- là sức mạnh “không
cho phép người yêu ở một mình nhưng thúc giục họ trở nên một
với người mình yêu” (De divinis nominibus, iV,13: PG 3,
712). Có “ái tình (eros) điên dại” nào hơn (N. Cabasilas,
Vita in Cristo, 648) là khiến Con Thiên Chúa biến mình thành
một người với chúng ta đến nỗi chịu những hậu quả của những
tội lỗi chúng ta như chính là của mình?
“Người là Đấng họ đã đâm”
Anh Chị Em thân mến, chúng ta hãy nhìn xem Chúa Kitô chịu
đâm thâu qua trên thập giá ! Người là sự mặc khải tình yêu
của Thiên Chúa không thể vượt qua được, một tình yêu trong
đó ái tình (eros) và đức bác ái (agape), thay vì đối nghịch
nhau nhưng lại soi sáng cho nhau. Trên thánh giá, chính
Thiên Chúa là Đấng nài xin tình yêu của tạo vật Người: Người
khao khát tình yêu của mỗi người chúng ta. Tông đồ Thomas đã
công nhận Chúa Giê su là “Đức Chúa và là Thiên Chúa” khi
ngài đặt tay mình vào trong vết thương cạnh sườn Người. Thật
không lạ gì, nhiều vị thánh đã gặp trong tim của Chúa Giêsu
sự diễn đạt sâu xa nhất của mầu nhiện tình yêu này.
Người ta có thể nói rằng sự mặc khải về ái tình (eros) của
Thiên Chúa đối với con người, trên thực tế là sự diễn đạt
tuyệt vời về đức ái (apape) của Người. Trong tất cả sự thật,
duy chỉ tình yêu nào kết hợp sự tận hiến tự do chính mình
với sự ao ước tha thiết nhân nhượng lẫn nhau, làm thấm nhuần
một niềm vui, làm dịu đi những gánh nặng nề nhất. Chúa Giêsu
đã nói: “Một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ
kéo mọi người lên với tôi” (Ga 12:32). Trên hết tất cả mọi
sự, câu trả lời mà Thiên Chúa mong muốn mãnh liệt nơi chúng
ta là chúng ta đón nhận tình yêu của người và cho phép chính
chúng ta được thu hút đến với Người. Tuy nhiên chấp nhận
tình yêu của Người thì chưa đủ. Chúng ta cần đáp trả lại đến
tình yêu như thế và hiến thân mình để truyền đạt tới người
khác. Đức Kitô “kéo tôi đến chính Người” để kết hiệp chính
người với tôi, cho tôi học biết để yêu người anh em với
chính tình yêu của Người.
Máu và nước
“Họ sẽ nhìn xem Đấng họ đã đâm.” Chúng ta hãy nhìn xem với
lòng tin cẩn nơi cạnh sườn bị đâm thâu qua của Chúa Giêsu,
từ đó “máu và nước” chảy ra” (Ga 19:34)! Các Giáo Phụ coi
những yếu tố này như là những biểu trưng các bí tích rửa tội
và Thánh Thể. Qua nước rửa tội, nhờ hành động của Chúa Thánh
Thần, chúng ta được tiếp xúc tới chỗ thân mật của tình yêu
Ba Ngôi. Trong cuộc hành trình Mùa Chay, kỷ niệm bí tích rửa
tội của chúng ta, chúng ta được khích lệ thoát ra khỏi chính
chúng ta hầu mở rộng chính mình, trong sự phó thác đầy tin
cẩn, cho sự ôm ấp thương xót của Cha (x. Thánh Chrysostom,
Catecheses, 3, 14ff).
Máu, biểu trưng tình yêu của vị Mục Tử Tốt Lành, chảy vào
trong chúng ta nhất là trong mầu nhiệm thánh thể: “Thánh Thể
lôi kéo chúng ta đi vào hành vi dâng mình của Chúa Giêsu …
chúng ta đi vào trong chính động lực của sự hiến mình của
Người” (Deus Caritas Est,” 13). Vậy chúng ta hãy sống mùa
Chay, như là một thời gian “thánh thể” trong đó, đón chào
tình yêu của Chúa Giêsu, chúng ta học biết làm lan rộng tình
yêu ấy chung quanh chúng ta trong mọi lời nói và việc làm.
Sự
chiêm ngắm” Đấng họ đã đâm” kích động chúng ta trong cách
này là mở lòng chúng ta cho những kẻ khác, bằng cách nhận
thức đến những vết thương giáng xuống trên phẩm gíá con
người; sự ấy kích động chúng ta, nhất là chiến đấu với mọi
hình thức khinh miệt sự sống và sự khai thác con người, và
làm giảm đi những thảm kịch của tình trạng cô đơn và bị bỏ
rơi của rất nhiều người. Mong sao mùa Chay đối với mọi Kitô
hữu là một kinh nghiệm mới về tình yêu của Thiên Chúa ban
cho chúng ta trong Chúa Kitô, một tình yêu mà mỗi ngày tới
phiên mình chúng ta phải “ban lại” cho người thân cận chúng
ta, cách riêng cho người nào chịu đau khổ nhiều nhất và đang
gặp túng thiếu. Chỉ bằng cách này chúng ta sẽ có khả năng
tham gia đầy đủ trong niềm vui Phục Sinh. Xin Đức Maria, Mẹ
của tình yêu tốt đẹp, dẫn dắt chúng ta trong cuộc hành trình
Mùa Chay này, một cuộc hành trình trở lại đích thực với tình
yêu của Chúa Kitô. Tôi cầu chúc cho anh chị em, hỡi những
anh chị em yêu dấu, một cuộc hành trình Mùa Chay hiệu quả,
và ban cho tất cả anh chị em với lòng thương yêu một phúc
lành tông tòa đặc biệt.
Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI
Đức Ông Nguyễn Quang Sách
chuyển ngữ
- VietCatholic.net
|