Chia Sẻ Về Chuyến Đi Hương La

của Me_man_coi

Phòng HATC xin gởi đến bài chia sẻ mà Me_man_coi đã viết gởi qua email cho phòng.  Không phải để khoe khoang những việc làm của Phòng nhưng để mọi người thấy những công việc thiện nguyện tốt lành mà các thành viên đang cùng chung công chung của, vượt qua mọi khó khăn để hoàn thành những việc tốt lành này.  Khi thấy những điều đó sẽ tạo cho mọi người cái nhìn rộng mở hơn về Phòng HATC cũng như khuyến khích mọi người cùng Phòng ra tay quảng đại cứu giúp những người nghèo khó, gặp hoạn nạn v.v ...  xin thay mặt tất cả các thành viên của Phòng Hồng Ân Thiên Chúa gởi lời cảm ơn chân thành hết đến những ai đã và đang quảng đại giúp đỡ cho những chương trình thiện nguyện của Phòng.  Phòng HATC

Tháng 10/ 2006 tôi nhận trách nhiệm với gia đình HATC về để khởi công dự án nhà tình thương Hương La.

Đây là lần đâu tiên tôi đến Hương La mang trên mình một sứ vụ cao cả. dù mọi chuyện đã được chuẩn bị từ trước nhưng tôi vẫn cảm thấy hồi hộp lắm. Cùng đi với tôi hôm đó có chị Hằng (người cùng chịu trách nhiệm dự án với tôi), thương (em con nhà dì tôi) và một số người bạn của tôi.

Các chị ở nhà Hương La ra đón chúng tôi với một nụ cười niềm nở và những lời hỏi thăm thật thân thiện. Chúng tôi bước vào nhà, căn nhà nơi có các em đang ở nhà cấp 4 được lát gạch hoa, nhưng nền nhà có nơi bị lún trũng hẳn xuống, còn mái ngói thì dột hở lắm. Giọt nắng giọt mua nào cũng có thể tự nhiên ra vào qua nhiều cái lỗ như thế …

Các em được bế ra nhà ngoài để chơi với chúng tôi. Có lẽ là buổi đầu gặp gỡ nên các em vẫn còn ngỡ ngàng với sự hiện diện của các chi. Lạ lẫm lắm với anh mắt ngơ ngác ngây thơ các em nhìn chăm chú từng vị khách… bỗng tôi thấy Thương (em họ tôi) chạy ra ngoài với đôi mắt đỏ hoe. Theo sau tôi cũng đi ra xem có chuyện gì thì thấy Thương đang đứng ở bờ ao lau những giọt nước mắt. tôi lên tiếng hỏi :

-         Em sao vậy?

-         Em xúc động quá, nếu em ko ra ngoài em sẽ khóc òa lên mất…

“Nếu em không ra ngoài em sẽ khóc òa lên mất”… có lẽ đó sẽ là tâm trạng chung của những ai mới đến Hương La lần đầu tiên. Khi thấy các em bé ngây thơ tật nguyền, nhưng lại như có một sức sống dồi dào lắm từ bên trong….

Năm ngày sau chúng tôi trở lại Hương la với những trái bóng, trái cây, bông, bánh, kẹo…vì hôm nay là Trung Thu mà. Chúng tôi muốn tổ chức cho các em một trung thu thật vui vẻ… Các cô cậu nhỏ hôm nay đã thân thiết hơn với các chị, chúng đùa dỡn, vui vẻ thật vui. Các em ở đây đâu giống các em tật nguyền bại não khác đâu… khi được hỏi:

     -  Trong nhà em yêu ai nhất?

Trong sự khó khăn để cử động và sự phát âm méo mó em bé Tâm chỉ lên tượng Chúa Giêsu đang giang tay trên tường

-         Yêu….u’a… ( Yêu Chúa)

Mọi người đểu cười vang và vỗ tay tán thưởng. một câu hỏi lại được đặt ra với em.

-         Em yêu Chúa em để ở đâu?

Thật bất ngờ cho tất cả mọi người… vẫn với những cử động khó khăn và chậm chạp Tâm chỉ vào ngực…

-         Im…(Tim)

Mọi người lại cười vang vui vẻ và vỗ tay khen tâm giỏi quá. Tâm còn có thể làm dấu thánh giá và đọc kinh lạy cha, kinh Kính Mừng. Tất nhiên là với sự phát âm không rõ ràng và cử động chậm chạp…

Bữa tiệc trung thu diễn ra thật vui vẻ. Các em được ngắm đèn ông sao, được phá cỗ.  Một chị trong nhà Hương La đã nói: “Đây là lần đầu tiên bọn trẻ đựoc tổ chức trung thu, và đây cũng là lần đâu tiên thấy bọn trẻ vui thế này…” Nhưng câu nói của chị làm chúng tôi thật xúc động. Vì những gì chúng tôi đem tới thật nhỏ bé lắm so với niềm vui của các em…

Một tuần sau chúng tôi lại trở lại Hương La. Đi với chúng tôi lần này còn có thêm một dì sơ dòng Đaminh nữa. Lần này chúng tôi mang theo nhiều thứ lắm.  Phải thuê cả một chuyến xe ôtô để chở đồ.  Hôm nay tôi thật hạnh phúc vì được đại diện Gia Đình Hồng Ân Thiên Chúa tới trao cho các em trăn, màn, quần áo, và giường… Hôm nay như biết có những niềm vui mới hay sao mà các em ra đón chúng tôi từ ngoài cửa nhà. Bé Quang đã reo lên khi thấy chúng tôi. Bé tươi thì đưa mắt ngơ ngác nhìn chúng tôi rồi bĩu môi. Các cô cậu bé được mọi người thay đồ mới mặc luôn. Các bạn nhỏ của chúng ta vui lắm. Cứ ríu rít hết cả lên. Như muốn nói lên lời cảm ơn tới những tấm lòng cao cả đã cho các em những chiếc áo đẹp này…

Ba ngày sau chúng tôi lại đến Hương La để động thổ khởi công căn nhà cho các em… tâm hồn thấy vui lạ thường vì nghĩ đến việc các em sẽ không còn phải khổ khi mùa mưa tới hay khi cái nắng của mùa hè bắt đâu thiêu đốt. Thời tiết miền bắc VN vốn khắc nghiệt mà…

Lễ khởi công diễn ra rất tốt đẹp. Ai nấy đều vui vẻ và mong chờ ngày công trình hoàn thành để các em được chuyển sang nhà mới…

Ra về tôi mang theo niềm vui khôn tả, sự ngậm ngùi luyến tiếc của cả hai bên. Bé Quang đã khóc òa lên khi thấy các chị ra về… 

Hình ảnh của các em và Những lời cảm ơn, những lời tâm sự của các chị trong gia đình Hương  La cứ theo tôi mãi  “Em biết không? Đây là lần đầu tiên các chị nhận được sự giúp đỡ lớn lao như thế này. Tất cả chỉ hy vọng các em đỡ bởt khổ  hơn. Các em đã thiệt thòi nhiều rồi. xin tri ân các tấm lòng vàng của Gia Đình Hồng Ân Thiên Chúa.”

Tôi bỗng thấy mình may mắn mắn quá. Vì tôi có tất cả mọi điều những đứa trẻ ở đây không có. Tôi bỗng thấy mình quá bé nhỏ so với những hy sinh của các chị cho nhà tình thương Hương La này…ư

*** *** ***

Trong suốt quá trình Hương La xây dựng tôi đã không được chứng kiến, nhưng tôi vẫn theo sát Hương La tưng bước qua những thông tin, những hình ảnh mà chị Hằng gửi và chia sẻ với tôi. Hôm nay Hương La đã xây dựng xong. Niềm vui trong tôi thật khôn tả. vậy là các em đã được chuyển sang nhà mới, được mặc quần áo đẹp hơn, được ăn ngon hơn và được chăm sóc tốt hơn. Xin cảm ơn những tâm hồn cao cả. cảm ơn Gia Đình Hông Ân Thiên Chúa đã chia sẻ với các em điều đó, cảm ơn các chị nơi nhà tình thương  Hương La đã cho tôi đựợc cùng chia sẻ niềm vui với các em. Cảm ơn các em đã cho tôi thấy tôi là người hạnh phúc. Và trên hết xin  Tri Ân Chúa. Tạ Ơn Ngài về mọi điều…

Me_man_coi